Tạm biệt Alan Phan – một trí tuệ của đất Việt vĩ đại

Một trong những bậc trí giả mà tôi ngưỡng mộ vô cùng – TS Alan Phan Việt Ái (Alan Phan).

Những cuốn sách – di sản ông để lại có rất nhiều ảnh hưởng đến thế giới quan của tôi cũng như nhiều “người Việt trẻ đang tự thắp đuốc mà đi” (tiêu đề một bài viết của ông). Ông có 70 năm bôn ba thế giới, 43 năm làm ăn tại Mỹ và Trung Quốc, là người Việt đầu tiên đưa cty lên sàn CK Mỹ và đỉnh điểm thị giá lên đến 700 triệu $

TS Alan Phan coi Việt Nam là quê hương. Nhiều năm dài trăn trở và để lại những cuốn sách với cách diễn đạt những vấn đề nóng bỏng – rất dứt khoát và sâu cay, lãng mạn mà đầy trí tuệ…

Đã hơn 1 năm ngày ông đi xa, cuốn sách Dành tặng Doanh nhân Việt trong thế trận toàn cầu được gia đình ông biên tập lại, cũng giúp mình bớt sự luyến tiếc phần nào tới sự mất mát của một trí tuệ Việt vĩ đại.

Ông hãy cứ yên nghỉ nhé Alan, hãy cứ lãng mạn như ông từng đi trên một chặng đường dài 70 năm!

 

Read More

Căn phòng tối và công tắc dạ quang

Viết cho những người bạn của tôi, và viết cho những người tôi thương yêu !

 

Tôi thường thiền khi kết thúc một ngày dài, có rất nhiều người khi gặp thì ngạc nhiên vì thói quen thiền Yoga trong nhiều năm của tôi.

Có người hỏi: “Anh thiền như vậy anh được gì?”

Có người lại hỏi: “Thứ lới nhất em đạt được suốt nhiều năm kiên trì thiền định là gì?”

Có người lại hỏi: “Thay vì thiền, đi ngủ luôn có tốt hơn hay không?”

Có người lại hỏi: “Thiền có giúp chữa lành những vết thương thân xác / và vết thương tâm hồn?”

Có người lại hỏi: “Thiền có thật sự khiến tâm trí ta thạnh tinh hơn?”

 

Hiểu rõ hơn giá trị của thiền định, chúng ta cũng sẽ nhận về món quà rất quý giá – sự trưởng thành nhận thức. Hãy cùng tôi đi tìm, món quà của thiền định là gì? Và tại sao mỗi người đều cần thiền định?

1. Hạnh phúc là con đường, không phải đích đến

Tôi sẽ lấy một ví dụ hấp dẫn thế này nhé: Trong một ván bài

+ Chí Phèo nói: “Mục đích của tao khi ngồi vào ván bạc này là kiếm tiền

+ Thị Nở lại nói: “Tao chả có mục đích gì

Ai thật sự sẽ là người có được niềm vui trong ván bài đó?

 

Lại một ví dụ nữa: Với đất nước 8000 lễ hội như Việt Nam, ai cũng phải nhảy vào vài cái hội trong một năm.

+ Nguyễn Văn Lễ nói: “Mục đích của tao khi đến cái hội này là tìm niềm vui

+ Trần Văn Hội lại nói: “Tao chả có mục đích gì

Ai thật sự sẽ là người có được niềm vui trong lễ hội đó?

 

Bản chất của lễ hội là vốn nó đã là niềm vui, suốt quá trình chúng ta dự hội – chính là lúc chúng ta tận hưởng những niềm vui lớn lao. Nếu đặt mục đích đến lễ hội để vui, thì lý trí sẽ lấn át tâm trí để luôn tìm kiếm niềm vui – tìm kiếm niềm vui – tìm kiếm niềm vui => Chúng ta đánh mất bản chất lễ hội khi cứ chú tâm vào những mục đích.

 

Hạnh phúc thật sự là chính cuộc hành trình đó, chứ không phải đích đến! Nếu cuộc sống của bạn mà đặt mục đích lên trên, thì tức là bạn sẽ chọn một cái quan tài thật to – để khi chết được ngẩng mặt lên so với những quan tài hàng xóm?

2. Lý trí và trực giác


Nói về khoa học, não bộ dễ hiểu nhất được chia thành 2 phần tư duy – lý trí và trực giác. Về cơ bản, hai phân hệ tư duy này đều thay phiên nhau (hoặc cùng nhau) làm việc, đều tiêu tốn oxy và glucose.

Nó là hai phần không thể tách rời trong não bộ, và trong hệ tư duy của chúng ta.

Khoan đã, nhưng tại sao ta lại cần biết về nó?

 

Nếu bạn vô tình bị lạc trong một buổi dã ngoại, gặp ngay một con hổ nặng vài tạ trước mặt.

+ Lý trí sẽ phân tích: Đây là con hổ, nó có vằn – nặng chừng 300kg, một phát vả của nó có thể bay cả bộ hàm. Cách thức tấn công của nó là vả và cắn vào cổ kẻ thù / con mồi. Bây giờ, ta phải chạy, và tìm 1 cái cây để trèo lên … blah blah blah (mất 10-15 giây)

+ Trực giác sẽ cảm nhận Khi thấy con hổ, lập tức truyền tín hiệu để cơ thể tắt các hệ thống giác quan khác => Tiết ra adrelanine để tăng khả tốc độ của cơ bắp và trí não đảm bảo cho khả năng sinh tồn. Và lập tức chạy & trèo lên cây cao. (mất 0.01 giây)

Nếu lúc đó chúng ta sử dụng lý trí (10-15 giây), thì chắc chắn đã sấp mặt với con hổ đó rồi. Chọn lọc tự nhiên tự loại bỏ những cá thể dùng lý trí trong những tình huống đó, chỉ giữ lại những cá thể có khả năng sử dụng năng lực vô hạn của trực giác (0.01 giây) => Nên loài người bây giờ là những loài hoàn hảo nhất trong trái đất này còn tồn tại.

 

Khoan, tại sao lại phải tìm hiểu về cái này?

Thứ chúng ta được học mỗi ngày, là ĐÚNG – không ĐÚNG thì thành SAI. Nếu A thì B, nếu X và Y thì Z. Đều là lý trí cả!

Chúng ta hoàn toàn không được giáo dục cách sử dụng & phát triển trực giác, nên chúng ta trở nên bối rối và thường không bao giờ giải thích được những “ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu”, lại càng bỡ ngỡ hơn với những hiện tượng tâm linh và tôn giáo. Ít có khả năng cảm nhận nghệ thuật, âm nhạc và tình yêu bao la.

Khoảng vài thập kỷ gần đây, đã có nhiều nhà khoa học nghiên cứu về tâm lý học hành vi đã bắt đầu những nghiên cứu có giá trị để giải mã bộ não – giải mã sự kỳ diệu trong ta. Nhưng có điều, họ vẫn không biết cách thật sự đánh thức tiềm thức – đánh thức một tài năng khác nằm trong chính chúng ta.

Chúng ta cần phải tìm hiểu, để đánh thức tiềm năng vô hạn trong chính bản thân chúng ta – thứ đã bị ngủ quên trong nhân loại suốt nhiều thế kỷ nay.

Nhân tài ẩn mình phía sau sự lý luận, biện chứng, logic … là một nhân tài có năng lực vô hạn, là con người mà đức Phật nhắc chúng ta tìm về. Yoga cũng dạy chúng ta tìm về và đánh thức con người phi thường đó.

3. Căn phòng tối và chiếc công tắc dạ quang

Hùng ơi, ông nói lắm quá, dài dòng quá mức! Mấu chốt là gì?

 

Nếu chúng ta ở trong một căn phòng tối như bưng, và có một công tắc dạ quang lập lòe phát sáng ở góc nhà. Nếu:

+ Ta nhìn thẳng vào công tắc đó, lập tức ánh sáng đó biến mất khỏi tầm nhìn

+ Ta thả lỏng người, và không chú tâm vào điều gì => Ánh sáng đó lại lập lòe xuất hiện trước mắt ta

 

Nếu:

+ Ta chú tâm vào việc nhìn thấy ánh sáng đó: Chúng ta đặt ra một đích rõ ràng cho cái nhìn, lập tức lý trí sẽ lớn lên và chiếm lĩnh bạn

+ Ta không thật sự chú tâm vào ánh sáng đó: Lý trí sẽ nhường chỗ cho trực giác nở hoa, do đó ta sẽ nhận thấy năng lực tuyệt vời hơn của cơ thể lý trí.

Bản chất lễ hội của cuộc sống cũng rất rõ ràng, nếu ta sống chỉ vì mục đích nào đó, thì chúng ta sẽ đánh mất sự hạnh phúc lớn lao trong suốt cuộc đời, đánh mất không gian dành cho trực giác nở hoa thơm – đánh mất đất diễn cho con người phi thường trong bạn.

Thiền định cũng vậy

 

4. Vậy tôi cần sống không có mục đích sao?

Nếu chúng ta làm một việc gì đó, chỉ để đạt được một mục đích nào đó – thì chúng ta đã đánh mất niềm vui – niềm hạnh phúc của công việc đó. Và còn đánh mất đất diễn cho một con người phi thường trong bạn.

Hãy đặt mục đích cho mình, rồi hoạch định những việc cần làm để đạt được mục đích đó. Và quên mục đích đó đi, và làm tất cả những điều mà bạn cảm thấy cần phải làm.

Just do it!

Read More

Kinh doanh dùng tiền của mẹ

Sáng Chủ nhật tuần vừa rồi, tôi vi vu Hà Nội với cậu em thân thiết. Cậu ta đưa tôi tới quán cafe của bạn cùng công ty, và nhất quyết: “Để em pha cho anh một ly, anh sẽ thấy sự khác biệt”.
Quả nhiên là cậu ấy pha ngon thật, vị cafe không chua – không gây cảm giác khó chịu ở khoang miệng, ngậy nhẹ của sữa, vị đắng của cafe hòa vào nhau một cách rất tuyệt.
Bên ly cafe, chúng tôi trò chuyện về những ý tưởng. Cậu chia sẻ với tôi rằng đã từng học pha chế, và dự định mở quán ở gần cầu Diễn chung với một người bạn.
Nhưng có điều, tiền vốn ban đầu cậu sẽ phải mượn từ mẹ. (Nhà cậu không giàu)


Sau khi nghe ý tưởng, tôi thấy chưa xuyên suốt nên lập tức nói: ” Em không thể làm thế ! Ném tiền từ chỗ ít vào nơi đốt nhiều và bất định là rất nguy hiểm”. Thật ra cậu đã hủy ý tưởng đó rồi
Về câu chuyện vốn, ai có thể tự khởi dựng lượng vốn ban đầu thì sẽ dễ dàng làm được chuyện lớn.
Người chăm chăm mở miệng: Đưa vốn cho tôi, tôi sẽ khởi nghiệp… thì các bạn nghỉ đi

Read More

Chuyện trực giác và lý trí

Chúng ta đã biết Phương Tây mạnh hơn về lý trí.

Phương Đông thì mạnh hơn về trực giác. Nhưng cụ thể là như thế nào nhỉ?

Quay trở lại một clip về em bé 9 tháng tuổi có thể PHÂN BIỆT ĐƯỢC TẤM THẺ NÀO CÓ 73 CHẤM ĐEN, VÀ TẤM THẺ NÀO CÓ 75 CHẤM ĐEN … chỉ trong chưa đến 1 giây… đã gây ấn tượng mạnh cho tôi.
Thầy tôi cũng kể về những anh bạn Do Thái có khả năng đếm chính xác số người trong hội trường chỉ trong 1 giây….
Thật là kỳ diệu !!!

Nhưng nó khá đơn giản như thế này:
Khi bạn không có đủ dữ kiện để ra kết quả (chỉ kịp nhìn lướt qua, dư ảnh lưu lại tại võng mạc không đầy đủ nên k đếm được), thì bạn phải đoán mò. Về bản chất, nếu bạn tập trung thì đó là trực giác.
Khi bạn có đủ dữ kiện (tức là có tấm ảnh trước mặt, và đếm số người) thì đó là lý trí. Hmm, nếu nói vậy thì người phương Đông giỏi về trực giác, tức là giỏi về “tập trung đoán mò” phải không?
Bạn cứ nhớ lại những lần mình tập trung và vô tình đoán trúng điều gì đó nhé….

Trực giác xuất hiện trong nhiều trường hợp, có đôi lúc ra quyết định ở một vấn đề nào đó – ta lập tức “cảm thấy phương án này phù hợp” … mà chưa hề xem xét các số liệu / thông tin về nó. Đây là trường hợp về trực giác xảy ra khá phổ biến. Có điều thú vị là:
Não trái: sử dụng 5 giác quan nhục thể để đón nhận thông tin, xử lý tuần tự để ra quyết định. Về bản chất, lý trí là phần quyết định đc ra bởi não trái.
Trực giác thì ngược lại, là quyết định được ra bởi não phải, sau khi đã tổng hợp một lượng thông tin từ những “giác quan não phải” khác hoàn toàn với 5 giác quan nhục thể của não trái. Với tốc độ xử lý và ghi nhớ gấp từ hàng ngàn đến hàng triệu lần của não trái … thông tin về trực giác được xử lý xong và đưa ra trước khi nhận thức nhận biết đc nguồn gốc của thông tin đó. Nên chúng ta chỉ thấy thông tin, mà cứ nghĩ rằng đó là “đoán mò”.

Như vậy cũng có nghĩa rằng trực giác xuất phát từ quá trình xử lý một lượng thông tin cực lớn, với tốc độ cực cao đến mức chúng ta không nhận ra được. Nhưng tại sao trực giác lại nhiều khi “mách bảo” ta những điều sai???
Thông tin tiếp nhận từ 5 giác quan là thông tin rời rạc, tuần tự và rồi dẫn truyền xung thần kinh lên não để phản ánh về thông tin đó. Đó là não trái
Nhưng với não phải, thông tin tiếp nhận ở dạng sóng từ 5 giác quan (là giác quan gì thì bài khác tôi sẽ phân tích), và tổng hợp bởi tuyến tùng trong não trước khi đẩy về cho não phải xử lý. Vì nó liên tục nên sai số rất cao, ngoài ra việc nhiều năm không sử dụng sẽ khiến cho hoạt động của nó suy yếu. Nên trực giác của chúng ta dễ 50/50 lắm.
Vậy, có rèn được trực giác không?
Có, tắt 5 giác quan nhục thể đi và tập thể dục cho các giác quan não phải !!!
Thông qua: hoạt động tưởng tượng bằng hình ảnh, ghi nhớ bằng hình ảnh, hành thiền …

Read More

Câu chuyện từ máng nước cho lồng chim

Nhà tôi có nghề nuôi cu gáy và làm lồng mây tre đan mỹ nghệ. Thuở còn bé, hễ cứ 3 ngày là phải thêm thóc và nước vào từng chiếc lồng quả đào cho chim cu gáy – có đôi khi phải thêm vừng hoặc hạt đỗ.
Chim uống nước qua một chiếc cốc nước nhỏ, và phải khéo léo để đưa vòi nước vào qua lỗ trên lồng, rót xuống cốc. Mỗi tháng phải làm sạch cốc để tránh bệnh cho chim.
Có rất nhiều cách để làm sạch: đổ hết nước đi và đổ nước mới; tháo cửa lồng để lấy cốc ra rửa sạch; … ; nhưng cách đơn giản nhất là rót thêm nước sạch vào cốc để tràn những thứ cặn bã ra khỏi cốc.
Muốn cải thiện những cái xấu, bạn có thể chọn cách đập bỏ, cũng có thể mổ nó ra mà sửa, nhưng có một cách ít tổn thương hơn là thêm vào những điều tốt đẹp.
Có rất nhiều cách để chúng ta lựa chọn…

Read More

Dọn tủ

Cái đống đĩa CD này đập vào mắt, là ký ức của mười mấy năm về trước. Cho thấy ngày đó đam mê đến mức độ nào với nghề Lập trình.
Không cần phải nhắc lại, cũng nhớ những ngày tiết kiệm từng chút một để có đủ tiền mua bộ 04 đĩa CD cài Visual Studio 2005. Rồi cảm xúc tiếc ngẩn ngơ khi một bản cài Visual Basic 6.0 bị hỏng, ngày mai lại phải mua đĩa khác…
Rèn luyện tính kiên nhẫn bằng cách đợi cái PC Pentium 3 khởi động trong vài phút. Rồi rèn luyện tính kiên nhẫn khi bấm một cái mà đợi cả chục phút máy nó mới thèm xử lý xong.
Chứ đừng nói đến Internet, hay ADSL và đừng nói đến Internet Cáp quang. Dialup 11.000đ / giờ sử dụng là một dịch vụ vô cùng xa xỉ thời đó.
Thế nhưng, những ngày 2-3 giờ sáng (với học sinh cấp 3 là hơi lạ hồi đó), ta vẫn trong đèn.
Đến bây giờ, máy chưa mất đến 5 giây là bật xong. Internet thì nhanh như chưa bao giờ được nhanh. Thì sự lười biếng cứ ngập ngừng lớn dần…
Đam mê, chính nó đã bao hàm chữ “mù quáng”. Nhưng thiếu nó, cuộc đời như thiếu muối

 

Read More

Mất định hướng

Đập tan sự mất định hướng của tuổi trẻ

Mất định hướng (hay mất phương hướng) là trạng thái mà hầu hết ai trong số chúng ta đều trải qua, nhất là những người trẻ. Vậy chúng ta nên hành động như thế nào trong trạng thái như vậy? Tôi cũng muốn nói nhiều về lý thuyết, nhưng lại là người thiên về hành động. Đôi lúc, câu cửa miệng “sống đơn giản cho đời thanh thản” cũng chính là hành động (đúng hơn là hành động đơn giản).

Bước 1: Hiểu nguyên do

Đừng ngại nhìn thẳng vào sự thật, đôi cuốn sách của những vĩ nhân khi viết về thời điểm họ gặp khó khăn thì họ luôn có giải pháp. Lúc thì giải pháp đó đến bất ngờ (kiểu may mắn, …), lúc thì họ như được lập trình sẵn để vượt qua khó khăn đó – thực ra là họ sử dụng kinh nghiệm (của họ, hoặc của người khác thông qua chia sẻ chi thức) mà đạt được.

Một trong những giải pháp tôi được biết, tôi yêu thích và áp dụng thường xuyên – đó là nhìn thẳng vào bản chất. Bạn hãy thử nhìn thẳng vào bản chất nhé.

“Mất định hướng thường xảy ra khi chúng ta quá tập trung vào một việc, hoặc tập trung vào quá nhiều việc trong một thời gian dài để rồi MỤC TIÊU BAN ĐẦU đặt ra trở nên không khả thi”

Có đôi lúc, mất định hướng xảy ra khi chúng ta phải chịu một sức ép mà không tìm được cách giải quyết, …

  • Bạn bị mất phương định trong công việc vì mục tiêu đặt ra là kiếm được 50 triệu / tháng, nhưng rồi 2 năm sau khi ra trường bạn vẫn cứ tập trung vào một công việc đơn giản. Để rồi sau 2 năm nhìn lại, bạn cảm thấy hụt hẫng và mất định hướng.
  • Bạn bị mất định hướng khi bế tắc tìm kiếm công việc khi vừa tốt nghiệp
  • Ôi … nhiều lắm !!! Chắc ngồi kể, sẽ làm bài viết này kéo dài đến vô tận mất

Bước 2: Nhìn vào vòng luẩn quẩn của quy luật

Tôi thường nói chuyện vui với những người bạn của tôi rằng, sau một thời gian tìm hiểu về Tử vi, thứ được nhiều nhất là một chút hiểu biết về 3 thứ quy luật ảnh hưởng trực tiếp tới số mệnh của mỗi chúng ta: Quy luật tự nhiên, quy luật vận mệnh, quy luật xã hội.

Quy luật nó thường quấn lấy nhau rất dữ dội, văn hoá phương đông có vòng âm dương cuốn lấy nhau, nhìn khá hay đó nhé. Bạn đọc cùng ngắm lại một chút cho vui nghen

Vòng tròn âm dương
Vòng tròn âm dương

Mời bạn ghé đọc bài Điểm cân bằng tương đối của tôi để có thêm góc nhìn về sự rối rắm của vạn vật nhé.

Các bạn đừng bao giờ hy vọng sẽ thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn của cuộc sống. Gần đây có một câu nói khá vui trên các trang mạng xã hội: “Đời là bể khổ, thoát ra khỏi bể khổ là hết đời” ^^

Đừng hoang tưởng nhé bạn tôi ơi!

Vì sao tôi lại gọi là vòng luẩn quẩn của quy luật, hãy nhìn một cách thật đơn giản: Khi bạn giẫm một chân xuống bùn, lập tức sẽ có những chỗ bùn chồi lên (mặc dù một phần đã bị bạn đè xuống).

Bạn bước tiếp một bước, nhấc chân sau lên, … và nước & bùn trên bề mặt lại tràn xuống và lấp một phần vết chân cũ bạn vừa nhấc lên.

Khi chúng ta cố giải quyết một vấn đề gì đó, sẽ luôn có vấn đề mới phát sinh, hoặc là vấn đề cũ biến đổi và có thể gây khó khăn cho chúng ta.

Cái vòng luẩn quẩn này nó chẳng bao giờ dừng đâu các bạn ạ.

Bước 3: Đối mặt với sự mất định hướng bằng cách … ?

Dùng triết học Mác-Lênin thì trong 1 sự vận hiện tượng bất kỳ luôn có ít nhất 2 mặt đối lập, đấu tranh lẫn nhau mà tạo nên sự phát triển của sự vật đó. Đông phương học thì nói đến 2 yếu tố Âm/Dương. Âm tiêu thì dương trưởng, dương tiêu thì âm trưởng. Nó luẩn quẩn vào nhau.

Tốt lên đến đỉnh cao rồi tốt sẽ bị cái xấu lấn át, rồi cái xấu xấu đến cùng cực rồi cái tốt sẽ tốt lên. Nó luẩn quẩn vào nhau ^^

Mất định hướng mang tính quy luật, mang tính chu kỳ. Thế nào rồi sau một quãng thời gian, không ngắn thì dài – bạn sẽ gặp lại nó, gặp lại sự mất định hướng.

Hãy đối mặt với nó! Bạn đối mặt với nó tốt như thế nào thì bạn sẽ đạt được hiệu suất cuộc sống nhiều bấy nhiêu.

Đối mặt với nó một cách chủ động, có rất nhiều cách nhé! Trong số các cách đối mặt chủ động mà tôi ưa thích, là học. Những lúc mất định hướng chính là một cơ hội cực kỳ tuyệt vời cho chính bạn để học những cái mới. Hoặc thậm chí là học lại cách làm cũ đã thành công của chính bạn.

Bước 4: Nhát đập đầu tiên vào sự Mất định hướng

Buông

Bỏ qua nó, buông nó khỏi suy nghĩ của mình khi bạn mất phương hướng. Hãy tìm đọc bài “Đối đầu và buông bỏ” của tôi nhé.

Buông đi cảm giác mất định hướng của bạn. Bạn lùi lại một bước, sống chậm lại một bước, là cách tạo cho chính bạn một không gian cho tư duy của bạn có cơ hội sáng tạo ra – tìm ra cách làm tốt hơn để nâng cao hiệu suất cuộc sống chính bạn.

Khi bạn nắm chặt một nắm cát trong tay, bạn nắm chặt hơn sẽ chỉ khiến nó rời khỏi tay bạn nhiều hơn. Lúc đó, hãy buông, hãy thả lỏng ra một chút – chúng sẽ ở lại.

Điều tuyệt vời nằm ở chỗ, chính chúng ta phải cho chính tâm trí mình có được một không gian vừa đủ (không quá căng thẳng, không được nhàn hạ) để sáng tạo, để giải quyết mọi vấn đề trong trạng thái mất định hướng.

Bước 5: Nhát đập lớn nhất vào sự Mất định hướng

Trong một trận đánh mà bạn bị bủa vây khắp nơi, không thể làm gì nổi với sức ép lớn hơn rất nhiều khả năng của bạn. À – đây cũng là một trạng thái mất định hướng nhé!… Bạn sẽ làm gì?

Chỉ huy của bạn sẽ hô lên: “Mở đường máu” …

Vâng, là mở đường máu!

Đừng đấm thẳng vào tấm kính với một cú đấm mạnh, hãy dùng một mũi kim vừa nhỏ để chọc.

Hãy chọn một điều (một điểm) mà bạn nghĩ rằng sau khi cải thiện chúng sẽ giúp bạn tốt hơn, và tập trung cho điều đó.

Đó chính là cách để bạn cải thiện sự bó buộc đang hiện hữu trong bạn.

Đừng tham lam quá bạn tôi ơi! Hãy chọn một số ít điều mà bạn có thể làm tốt hơn và cải thiện chúng. Theo cái vòng luẩn quẩn kia, một vài thứ khác sẽ tốt lên. Đừng có mà chỉ huy quân sĩ của mình đánh tứ tung nữa, bỏ mạng đó!

Bước cuối cùng: Bí mật lớn nhất

Khi bạn đeo vàng vào người, nó sẽ khiến bạn trở nên nặng nề hơn, đôi lúc là nhiều nỗi lo hơn ^^

Khi bạn mặc thêm quần áo vào người cho đẹp, rồi bạn cũng sẽ chỉ trở nên nặng nề hơn thôi

Khi bạn yêu cầu thêm sự giúp đỡ từ mọi người, rồi bạn cũng sẽ trở nên nặng nề hơn thôi

Nhưng

Khi bạn thêm tri thức vào mình, bạn sẽ luôn cảm thấy nhẹ nhàng hơn

 

Bạn đã bao giờ nghe ngồi nghe siêu độ cho một người vừa mới qua đời chưa??? Vì sao họ lại đi nhẹ nhàng hơn nhỉ? Một phần vô cùng quan trọng của cầu siêu chính là khuyên giải linh hồn vừa mới qua đời đừng vướng bận vào thân xác, vào gia đình, vào những cảm xúc khi còn sống, vào những điều còn dang dở… Đó chính là khuyên giải linh hồn hãy thấu hiểu hai từ “vô thường”, chính là tri thức, để mà đi cho nhẹ nhàng.

Bí quyết lớn nhất để đập tan sự mất định hướng chính là tri thức, là sự hiểu biết nhiều hơn. Bạn sẽ không bị mất định hướng bởi những thứ bạn thừa biết cách giải quyết. Điều đó giúp bạn tiến lên một bậc trong nấc thang của cuộc đời bạn.

Đừng hy vọng thoát khỏi sự luẩn quẩn của quy luật, của cuộc sống. Nhưng bạn có thể chọn cách đi lên. Và bí quyết là tri thức!

Hãy đọc sách

 

————- Hung Bui trải lòng ————–

Viết cho những người mà tôi yêu thương!

Read More

Bài học kinh doanh từ người bán ớt !

Bài học kinh doanh từ người bán ớt ! Buôn bán là một nghệ thuật, người bán hàng cũng là một nghệ sĩ. Nói vui chứ thật ra không có sai, làm cái ngành nghề gì cũng vậy, đặt cái tâm cho đúng chính là làm đẹp cho đời.

Những người bán ớt sẽ luôn gặp phải câu hỏi như thế này, “ớt của anh (chị) có cay không?”, gặp câu hỏi như thế thì phải trả lời sao đây nhỉ?

Nếu nói cay, những người sợ cay, họ sẽ bỏ đi ngay; còn nếu bảo không cay, cũng có thể khách hàng lại là người thích ăn cay, như vậy việc làm ăn lại gặp rủi ro.

Một ngày kia, không có việc gì làm, tôi đến đứng bên cạnh chiếc xe ba gác của một chị bán ớt, thử xem chị ấy giải quyết hai vấn đề hoàn toàn tương phản này như thế nào. Nhân lúc không có người đến mua, tôi cố làm ra vẻ thông minh mà nói với chị ấy rằng:

“Chị hãy chia số ớt này thành hai đống đi, nếu có người muốn mua cay thì cho họ đống này, còn nếu không, thì cho họ đống kia”.

Chị bán ớt cười với tôi, dịu dàng nói: “Không cần đâu!”

Cố làm ra vẻ thông minh, vị khách hàng được người bán ớt dạy cho một bài học sâu sắc về cách đối nhân xử thế ở đời

Đang nói thì một người đến mua, và điều thần kỳ đã xảy ra, rốt cuộc bà chủ đã nói thế nào nhỉ? Hãy mau xem tiếp…..

Quả nhiên chính là hỏi câu đó: “Ớt của chị có cay không?”

Chị bán ớt rất chắc chắn mà bảo khách hàng rằng: “Màu đậm thì cay, còn nhạt thì không cay!”

Người mua ngỡ là thật, chọn xong liền trả tiền, vui lòng mà đi.

Chẳng mấy chốc, những quả ớt có màu nhạt chẳng còn lại bao nhiêu.

Lại có khách hàng đến, vẫn là câu hỏi đó: “Ớt của chị có cay không?”

Chị bán ớt nhìn vào số ớt của mình một cái, liền mở miệng nói …..

Lần này bà chủ trả lời: “Ớt dài thì cay, ớt ngắn không cay!”

Quả nhiên, nguời mua liền dựa theo tiêu chuẩn phân loại của chị mà bắt đầu chọn lựa.

Kết quả lần này chính là, ớt dài rất nhanh đã hết sạch.

Nhìn những quả ớt vừa ngắn vừa đậm màu còn sót lại, trong lòng tôi nghĩ :

“Lần này xem chị còn nói thế nào đây?”

Tuy thế, khi một khách hàng khác hỏi: “Ớt có cay không?”

Chị bán ớt hoàn toàn tự tin mà trả lời rằng: “Vỏ cứng thì cay, vỏ mềm không cay!”.

Tôi thầm bội phục, không phải vậy sao, bị mặt trời phơi cả nửa ngày trời, quả thực có rất nhiều quả ớt vì mất nước mà trở nêm mềm nhũn đi. Chị bán ớt bán xong số ớt của mình, trước khi đi, chị nói với tôi rằng: “Cách mà cậu nói đó, thật ra những người bán ớt chúng tôi đều biết cả, còn cách của tôi thì chỉ có mình tôi biết thôi”.

Thật là thần kỳ vậy!

Thật ra bạn có bao giờ nghĩ rằng, những gì bạn bán đi không phải là hàng hóa, mà lại chính là …….

1. Đối với những khách hàng lạ, điều cần bán đi chính là sự lễ phép.

2. Đối với những khách hàng quen thuộc, điều cần bán đi chính là sự nhiệt tình.

3. Đối với những khách hàng nóng tính, điều bán đi chính là hiệu suất.

4. Đối với những khách hàng ngạo mạn, điều thật sự bán đi chính là lòng nhẫn nại.

5. Đối với những người có tiền, điều mà bạn bán đi chính là sự tôn quý.

6. Đối với những người nghèo khổ, điều bán đi chính là lợi ích thiết thực.

7. Đối với những người thời thượng, điều bán đi chính là sự sang trọng.

8. Đối với những người chuyên nghiệp, điều mà bạn bán đi chính là sự chuyên nghiệp.

9. Đối với những người hào sảng, điều mà bạn bán đi chính là sự phóng khoáng.

10. Đối với những người keo kiệt, điều thật sự bán đi chính là lợi ích.

11. Đối với những người sống hưởng thụ, điều cần bán đi chính là sự phục vụ.

12. Đối với những người hư vinh, điều bán đi chính là vinh dự.

13. Đối với những người hay bắt bẻ, điều bán đi chính là sự tinh tế.

14. Đối với những người hiền lành, điều cần bán đi chính là sự chân thành.

15. Đối với những người hay do dự, điều thật sự cần bán đi chính là sự đảm bảo.

Nếu như bạn muốn bán đi những sản phẩm của mình, có phải bạn thường hay nói với người tiêu dùng rằng sản phẩm của mình tốt như thế nào, sản phẩm của bạn có gì khác với những thứ khác, và sản phẩm của bạn rẻ như thế nào. Nếu như bạn bán hàng đều là dựa theo những cách này, thì bạn sẽ phát hiện rằng nhất định mình sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn.

“Công ty bán hàng hóa như thế nào, thường thường so với việc công ty bán những sản phẩm gì cũng quan trọng như nhau”

Đừng có vừa mới bắt đầu đã vội vàng bán sản phẩm, mà trước hết cần phải hỏi rõ vấn đề, nghe xem tiềm ẩn bên trong khách hàng cần những gì. Một khi biết được những yêu cầu tiềm ẩn bên trong của khách hàng, vậy thì việc bán hàng sẽ trở nên dễ dàng hơn nhiều.

Chúc các bạn trẻ có thể khởi đầu cho mình một công việc làm ăn thuận buồm xuôi gió, và ngày càng phát triển

Read More

Khí chất là một trong những yếu tố tạo nên bạn

Khí chất là tốc độ + cường độ phản ứng của não với sự vật hiện tượng. Nó là điều kiện tự nhiên, cha sinh mẹ đẻ ra đã vậy và tuyệt nhiên rất khó thay đổi. Trong đó có những thường chia làm 4 loại:

1. Linh hoạt
– Tốc độ phản ứng: Rất nhanh
– Cường độ phản ứng: Bình thường

2. Nóng nảy
– Tốc độ phản ứng: Bình thường
– Cường độ phản ứng: Rất mạnh

3. Trầm tĩnh
– Tốc độ phản ứng: Bình thường
– Cường độ phản ứng: Bình thường

4. Ưu tư
– Tốc độ phản ứng: Chậm
– Cường độ phản ứng: Yếu

Mỗi người chỉ thuộc về một nhóm có khí chất nhất định, và từng nhóm đều có ưu điểm và nhược điểm riêng.

1. Linh hoạt
– Ưu điểm: Rất nhanh nhạy, thông minh, lanh lợi, hoạt ngôn, sáng tạo.
– Nhược điểm: Không bền vững, phù hợp với các công việc mang tính sáng tạo. Mà đã sáng tạo thì phát huy rất tốt năng lực của nó.

Loại này mà cho nó làm sổ sách, con số thì thế nào cũng thỉnh thoảng gặp sai lầm.

2. Nóng nảy
– Ưu điểm: Rất tốt bụng, không bao giờ để bụng.
– Nhược điểm: Dễ làm tổn thương người khác :))

Loại này phải cho nó làm các công việc liên quan đến kiểm soát người khác, hoặc công việc đòi hỏi phải cứng rắn. Chứ loại này mà cho làm sổ sách kế toán với con số, chắc nó đốt cả phòng tài chính kế toán.

3. Trầm tĩnh
– Ưu điểm: Bền vững
– Nhược điểm: Thích ổn định, nên ít có biến động trong cuộc đời. Nên cuộc đời cứ đều đều …

Loại này thì phù hợp theo kiểu “chậm mà chắc”.

4. Ưu tư
– Ưu điểm: Nhạy cảm với nghệ thuật
– Nhược điểm: Dễ để cảm xúc điều khiển lý trí

Loại này phù hợp với làm nghệ thuật, quá tuyệt.

Bây giờ, cùng nhìn lại – chúng ta chỉ thuộc về một nhóm, nên luôn có ưu điểm và nhược điểm nhất định. Thực chất chẳng có điều gì mà “mười phân vẹn mười” được. Một trong những cái sai lầm lớn của tuổi trẻ là “Cầu toàn” – cái gì cũng muốn phải tốt đẹp hết mức.
Nó giống như việc dí sát mắt vào một bức tranh, và mong muốn khoảng không gian mắt chúng ta nhìn đến phải đẹp hết mức có thể – trong khi quên đi cái đẹp tổng thể của cả bức tranh.
Cái quan trọng là phải học cách lùi lại vài bước, để nhìn tổng thể hơn. Khi ta nhìn tổng thể, thì chúng ta sẽ sẵn sàng hi sinh đi một vài yếu tố – để cho các yếu tố khác tốt lên => Chung cuộc, cả bức tranh sẽ đẹp hết mức có thể.

Chợt chạnh lòng vì ngày bé làm Toán, hay bị sai ở vài con số nhỏ nhặt – tôi bị nhiều người hắt hủi rằng không thể học toán được. Và bị gán mác “Nhanh hậu đoảng”, rồi bị so sánh với cô bạn bên cạnh “Nhìn bạn Hương kìa, chậm – mà chắc”.

Cái tư duy thiếu tầm vóc của cô giáo tiểu học, vô tình gán cho tôi cảm giác mình thiếu nhiều điều kiện để thành tài. Trong khi, khi chất của tôi không thật sự phù hợp với việc tỉ mỉ với từng con số – nhưng lại cực kỳ phù hợp với việc sáng tạo ra cái mới.

Nếu bạn đang gặp vấn đề ở các con số, đừng nản lòng – hãy hiểu mình một cách sâu sắc, và bỏ đi cái thói “cầu toàn” rồi nhìn về toàn cục. Mỉm cười

Read More

Muốn mình vượt trội! Phải biết cách suy nghĩ khác biệt!

Muốn mình vượt trội! Phải biết cách suy nghĩ khác biệt! – Là một trong những bài viết đầu tiên của tôi gây được nhiều ấn tượng cho bạn bè khi còn là sinh viên đầu năm thứ hai. Cuộc sống, và trải nghiệm qua góc nhìn của một sinh viên cũng thật thú vị. Dĩ nhiên, gần 6 năm trôi qua, sự trưởng thành trong tôi cũng khác nhiều – tuy nhiên, ý nghĩa của bài viết này vẫn sẽ còn đâu đấy một chút giá trị cho các bạn trẻ sinh viên – đặc biệt là sinh viên CNTT. Xin gửi lại mọi người một chút gió mùa thu! – Hùng Bùi, Thu Hà Nội 2015

Mày học có vất vả không? – tôi hỏi thằng bạn thân của mình sau khi nó vừa trải qua 1 tháng chính thức là sinh viên Đại học Xây dựng (sau khi thi lại – và đã đỗ).

– Bọn tao học từ thứ 2 đến thứ 7. Phải đi khắp nơi để vẽ cảnh.

+ Vất vả thế á. Chả bù cho bọn tao, chả phải học hành mấy. 1 tuần học có gần 30 tiết (cả thực hành), học được gần 3 tháng đã kết thúc một số môn và chuẩn bị làm bài tập lớn.

Và tôi lại chợt nghĩ về câu nói của nó.

Năm trước, nó đã đỗ ĐH Nông nghiệp và 1 trường cao đẳng. Nhưng nó chọn trường cao đẳng để học. Và nó đã tiết lộ, nó sẽ thi lại… Để lựa chọn ĐH Xây dựng. Cuối cùng nó đã hoàn thành được tâm nguyện của nó.

+ Mày có điên quá không?
– Tao quen 1 anh, học năm thứ 3 trường xây dựng. Anh ấy đã đi làm thêm lương 3tr / tháng. Tao thấy có tương lai.

Và khiến tôi suy nghĩ… năm thứ 3. Đi làm thêm đúng chuyên ngành lương 3tr / tháng. Chứng tỏ năng lực của anh ấy rất tốt.

Nếu đặt địa vị của một sinh viên bình thường, sau 1 năm nữa. Dấu hỏi chấm rất lớn dành cho mình “có làm việc được không?”

Một số câu trả lời thường gặp

– Chỉ đơn giản là thi qua môn còn chật vật, huống chi là đi làm thêm nữa. Thời gian ở đâu ra mà học.
– Làm á? Làm cái gì nhỉ. Tôi còn chả biết mình đang học cái gì. Thì đi làm cái gì trong ngành học của mình được chứ.
– Năng lực của mình đã đủ đâu. Hơn nữa đặc thù công việc đòi hỏi rất khác so với những gì được học.
– Hãy học tốt những gì được dạy trong trường ĐH, khi ra ngoài các công ty tuyển dụng bạn, họ sẽ đào tạo bạn để bạn có đủ khả năng làm việc…

Còn những câu trả lời rất ít gặp được là:

– Được chứ! Đi làm sẽ lấp trống thời gian rảnh (dành để ngủ, để chơi game, xem phim, đi chơi…) thay vào đó là một tư duy trong công việc và một phong cách công nghiệp.
– Sẽ khó khăn! Nhưng nếu đầu tư thời gian và có chiến lược học tập trong 1 quãng thời gian thì nhất định sẽ có đủ kiến thức… đủ để bắt đầu một công việc như thiết kế Web chẳng hạn.

Đó chính là tâm lý chung của những đứa bạn mà tôi quen biết. Đã có người chọn Thiên ngọc minh uy (sinh lợi) để học hỏi & làm thêm. Nhưng tất cả những người đó, đều đã nhận 1 chung 1 kết quả. Chỉ có 2 chữ “đi xuống”. Đã có người kiếm việc làm thêm như gia sư, hoặc đi tìm việc đơn giản ở các công ty máy tính. Nhưng đều gặp phải những khó khăn nhất định. Và chưa từng thấy ai có ý định làm thêm đúng ngành học của mình, hoặc có dự định làm việc ở ngành học của mình.

Vì sao thế?

1. Tư tưởng ỷ lại – bị động – chậm tiến:

– Đến khi học môn Nhập môn tin học, mới học pascal.
– Đến khi kiểm tra lấy điểm 1 tiết mới ngồi code.
– Đến khi thi mới chịu ôn bài.

Đó là tư tưởng phổ biến, và chắc chắn sẽ là tư tưởng chung của đại bộ phận sinh viên. Thấy có bạn học khá hơn, không lấy đó làm điều “cay cú”, hay “ganh tị” để phấn đấu mà tự phụ bằng những câu quen thuộc:

– Nó học trước mình từ lâu rồi nên giỏi thôi. Mình mà học lâu như nó thì cũng giỏi rồi. Kệ đi, chấp nhận.
– Nó được tạo điều kiện, có người hướng dẫn nên học khá hơn là đúng thôi. Biết sao được.

Thời gian trong 1 kỳ học là quá dài, kiến thức thì quá nhiều, nhưng bài học thì lại quá ít
Lại nhớ câu: “sinh viên cái gì cũng là tệ nhất”. Vì có ai quản giáo đâu, ai cũng được “thả rông” tùy ý làm theo những gì mình muốn. Ở cấp III còn có bố mẹ thúc giục, bắt ép đi học mới chịu đi. Nhưng ĐH thì khác. Cũng chính vì lý do thời gian dành cho học tập ít nên thói quen ỷ lại, buông xuôi trở nên bành trướng. Bài học của một môn thì rất giới hạn, kiến thức rất rộng nằm ở các tài liệu tham khảo. Nhưng không được “chạm tới”…
Hầu hết những sinh viên có thành tích học tập cao, là những người vượt qua được cửa ải “tự thả rông mình”. Một phần lớn là thói quen hình thành từ trước – thói quen “không học không chịu được”, “không để thua ai”, “tự tạo động lực”…
Càng nghiêm khắc với bản thân thì càng tốt. Càng dễ tính với mình thì càng tệ
vì vậy, muốn mình vượt trội. Phải có một lối tư duy khác biệt.
Tư tuy: Mình luôn luôn phải là số 1
– Khi mình thua kém người khác. Tuyệt đối đó là 1 điều sỉ nhục, phải phấn đấu bằng mọi giá.
Dám vứt bỏ thời gian đi chơi, vứt bỏ thời gian chơi game, thời gian ngủ nướng. Để đầu tư cho học, đầu tư cho số 1 của mình. Thì mới có thể vượt trội được.
Không vượt qua được ranh giới của chữ “chơi”‘ và chữ “học” thì mãi cũng chẳng khá lên được mấy. Có tiến cũng chỉ từng bước từng bước mà thôi.
– Khi mình đang ở số 1: Phải phấn đấu bằng mọi giá giữ vững vị trí, và tăng cường khoảng cách với người số 2.
Bạn là bạn thân, nhưng trong học tập… bạn sẽ là đối thủ mà bắt buộc mình phải vượt qua.
2. Khó
Tôi vẫn nhớ ngày lớp 10, tải về 1 phần mềm VF (Virtual Friend) – bạn chat ảo tiếng Việt. Do 1 anh sinh viên năm thứ 3 của trường ĐH bán công Tôn Đức Thắng viết.
VF “nói chuyện” với 1 cách rất ngộ nghĩnh. Tôi đã ngồi hàng giờ để nói chuyện với cái máy và vọc nó.
Tôi rất vui mừng khi anh đã gửi cho tôi xem mã nguồn của chương trình đó. Và thật thán phục anh ấy khi viết được 1 phần mềm “thông minh”. Và chợt nghĩ, có lẽ mình phải phấn đấu cả chục năm thì mới bằng anh ấy được.
Tôi nhớ VF được viết bằng Visual Basic.NET trong bộ Visual Studio 2003.
Nhưng khi nói chuyện với anh, anh trả lời 1 câu làm tôi nhớ rất rõ:
– Viết nó không khó mà.
Câu nói khiến tôi phải suy nghĩ. Chức năng của nó thật tuyệt vời, thật thông minh. Nếu là tôi thì có lẽ tôi sẽ không bao giờ dám nghĩ tới việc viết nó. Vì nó vượt quá xa so với năng lực của mình.
Nhưng anh ấy cho biết: “Viết nó không khó”…
Anh ấy sẽ không nói dối, sự thực viết nó không khó chứ?
Và đến khi tôi hiểu được những dòng code của chương trình VF, thì tôi mới nhận ra, anh ấy đã nói đúng. Nó không quá khó viết, đầu tư thời gian với 1 kiến thức nhất định là có thể code được ra nó.
Và bài học tôi rút ra
Con đường nào cũng là khó đi, nếu chỉ biết đứng ngoài nhìn vào.
Không đi sao biết nó khó đi. Tại sao cứ dùng đôi mắt mà nhìn con đường đó rồi cho rằng nó khó đi. Đã đi đến đó chưa mà kêu nó khó đi.
“Học Java khó lắm. Tôi chả muốn, thôi chọn PHP cho lành. PHP dễ hơn mà.”
– Đã học Java chưa mà biết nó khó. Hay chỉ nghe người ta nói là Java khó rồi tự mình cũng đồng ý là nó khó.
Nếu cái gì cũng nghĩ nó khó, rồi e dè khi đặt chân vào nó thì chỉ nhận được kết quả là “quay đầu là bờ” mà thôi.
Muốn mình vượt trội. Phải nhìn sự vật bằng ánh mắt “cái gì cũng không quá khó”
Học cũng không quá khó. Nghiên cứu công nghệ mới cũng không quá khó, vừa sức mình. Mình có thể làm được nếu đầu tư thời gian và có chiến lược nhất định.
– Đã có người làm được một phần mềm chat, thì tôi cũng sẽ phải làm được. Đã có người thiết kế được 1 website rất đẹp, chức năng phong phú, cao cấp -> tôi cũng có thể làm được nếu lên kế hoạch và đầu tư thời gian.
— Chuyện của 1 năm trước —
– “Mày lên nhà sửa hộ chú cái máy tính giúp chú với. Chẳng hiểu tại sao chú gõ dấu mà nó chẳng ra“… Tôi lặng lẽ sang nhà 1 ông chú hàng xóm, chỉ bấm tổ hợp phím Alt + Z để bật chức năng gõ tiếng Việt của Vietkey lên. Thế là 1 lỗi đã xong. Ông chú hàng xóm cảm phục khi thấy vừa mới đi học ĐẠI HỌC được vài tháng mà tôi đã trở thành 1 kỹ thuật viên máy tính giỏi trong mắt mọi người.
Chú ấy có 1 đứa con, năm nay lên lớp 11, thế là cũng chuẩn bị cho nó chọn ngành để định hướng trường mà nó sẽ thi Đại học. Chú nấn ná hỏi tôi:
– Cái ngành tin học này cháu theo, cháu thấy được chứ?
Tôi ngậm ngùi:
+ “Dạ! Cũng được chú ạ. Nhìn chung là sẽ làm được nhiều thứ. Từ sửa máy tính, bán máy tính đến thiết kế mấy cái mẫu quảng cáo, thiết kế ảnh, hay thiết kế 1 hệ thống máy tính, hay làm ra 1 phần mềm gõ tiếng Việt, hay làm ra 1 phần mềm quản lý … rất đa dạng.” – Tôi nói vanh vách hệt như 1 chuyên gia CNTT – những thứ mà tôi đọc được trước khi thi ngành CNTT.
– “Vậy năm đầu họ đã dạy cháu nhiều thứ như vậy rồi à. Sửa máy thành thạo thế cơ mà”…
Đến lúc nghe thấy câu này thì tôi mới đặt ra một dấu hỏi chấm rất lớn cho bản thân mình – câu hỏi mà suốt 1 học kỳ trên trường ĐH tôi chưa kịp hỏi mình…
– “Mình đã học được những gì thế nhỉ?
Và đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn tự hỏi mình: “Mình đã học được những gì?
Và chắc chắn phần lớn mọi người đều gặp phải 1 câu hỏi: 
Mình đã học được những gì? Những thứ mình học được dùng để làm gì?
Tôi đố các bạn học Pascal mà đi sửa máy tính được, tôi đố các bạn học thiết kế Photoshop xong mà code được 1 chương trình liệt kê số nguyên tố. Tôi  cũng đố các bạn học xong ngôn ngữ lập trình C mà ngồi quản trị hệ thống CSDL được.
3. Hãy biết mình đang học … để làm việc:
Vấn đề rất lớn mà ai ai cũng gặp phải
Học một đằng, làm một nẻo
Hay
Chả biết mình sẽ làm gì khi tốt nghiệp
Tôi dành cho bạn 1 lời khuyên nho nhỏ, hãy tìm hiểu một số thông tin tuyển dụng về chuyên ngành mà mình đang theo học. Và hãy nhìn vào mục YÊU CẦU CHUNG của thông tin tuyển dụng đó. Từ đó tổng hợp lại thành 1 Categories (danh mục) những công việc mà mình có thể làm sau khi tốt nghiệp.
Từ đó tìm hiểu từng công việc cụ thể, yêu cầu của từng công việc.
hãy
Làm gì học nấy
Vì sao phải xã hội hóa giáo dục, một phần trong số những mặt tích cực của nó chính là để các doanh nghiệp có nhu cầu tuyển dụng tham gia vào quá trình đào tạo nhân lực. Từ đó nguồn nhân lực được định hướng theo đúng nhu cầu tuyển dụng, tạo nên một nguồn nhân lực chất lượng phục vụ hiệu quả quá trình hoạt động của chính doanh nghiệp.
Nếu bạn hỏi: “Thế muốn có một tương lai sáng lạn, tôi phải chờ một doanh nghiệp tham gia vào trường mình, định hướng cho mình?
Tôi sẽ trả lời: “Hãy làm thế, hãy chờ đợi khi bạn là một người lúc nào cũng thụ động, chỉ biết trông mong
Việc tìm hiểu nhu cầu của công việc tương lai, không chỉ giúp bạn nhìn thấy lối đi đúng đắn cho mình, giúp bạn có gấp đôi thời gian trau đồi kiến thức mà còn giúp bạn tự tin hơn rất nhiều – nhân tố cực kỳ quan trọng trong khi phỏng vấn xin việc và quá trình thăng tiến.
Hãy thử trải nghiệm và cảm nhận nhé!
Tôi cũng đã từng tham gia 1 số buổi giao lưu, trong đó có sự có mặt của đại diện một số doanh nghiệp trong ngành  CNTT. Khi được hỏi về việc định hướng nghề nghiệp. Những câu trả lời mù mờ mà chúng tôi nhận được đều là:
 Hãy học đi thật vững, rồi các bạn sẽ được học chạy khi đi xin việc ở các doanh nghiệp. (Học đi chính là học những gì mà bạn được học trong giáo trình Đại học, học chạy chính là tiếp cận các công nghệ ứng dụng trong công việc)
Hãy nhìn câu hỏi:
– Chúng em rất muốn biết mình sẽ làm gì khi ra trường và sẽ phải học như thế nào để tốt nghiệp có một công việc tốt.
+ Hãy học đi thật vững, rồi các bạn sẽ được học chạy khi đi xin việc ở các doanh nghiệp.
Thoạt nhìn thì đây đúng là 1 câu trả lời hoàn hảo, nhưng thực chất nó chưa giúp chúng ta hiểu ra được 1 vấn đề: Làm sao để có thể học đi thật vững. Vì đâu có cái đích cho tôi đi đến.
Tôi dám chắc chắn với các bạn rằng nếu cho tôi 1 cái đích, 1 mục tiêu tôi sẽ làm tốt hơn hẳn với việc cứ vừa đi vừa dò đường và chả biết mình đang đi ở đâu, sẽ đến đâu.
Vì đơn giản 1 điều, học đâu chỉ lấy kiến thức. Chúng ta còn học cả khả năng tư duy đặc thù cho từng chuyên ngành. Nếu tôi học về CSDL, với đặc thù của việc phân tích thiết kế hệ thống – tôi sẽ học 1 hướng khác. Nhưng với đặc thù của việc quản trị CSDL thì tôi sẽ học theo 1 hướng khác.
Có bao nhiêu cái hướng cho 1 môn, và sẽ có bao nhiêu môn trong 1 chương trình đào tạo. Tôi sẽ đi đâu?
Chính vì không được định hướng cho công việc rõ ràng nên cái đích của phần lớn sinh viên hiện nay là ĐIỂM.
Học vì điểm ư??? Tôi chắc chắn với các bạn rằng, với 1 đề cương của 1 môn học. Với 1 số câu hỏi ôn tập nhất định, tôi chả cần lên lớp suốt 1 học kỳ, chỉ cần 1 tuần trước khi thi. Tôi cũng đủ sức vượt qua kỳ thi đó. Và bạn cũng thế!
Học như thế, giỏi được sao?
—- Trích từ bài viết http://www.thongtincongnghe.com/article/7246
Trao đổi với TS. Đồng Thị Bích Thuỷ, giám đốc trung tâm tin học của đại học Khoa học tự nhiên TP.HCM nói: “Tôi đang quan ngại về chất lượng của các cử nhân, kỹ sư ngành CNTT cho dù họ tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng nào đó trong nước. Lỗi này không chỉ của sinh viên mà chính là lỗi của cả hệ thống giáo dục từ cấp cơ sở”. Theo TS. Thuỷ, hiện naysinh viên chạy theo điểm số nên năng lực tư duy, phản biện yếu; chỉ khoảng 10% số sinh viên tốt nghiệp đúng với trình độ.

Read More