Căn phòng tối và công tắc dạ quang

Viết cho những người bạn của tôi, và viết cho những người tôi thương yêu !

 

Tôi thường thiền khi kết thúc một ngày dài, có rất nhiều người khi gặp thì ngạc nhiên vì thói quen thiền Yoga trong nhiều năm của tôi.

Có người hỏi: “Anh thiền như vậy anh được gì?”

Có người lại hỏi: “Thứ lới nhất em đạt được suốt nhiều năm kiên trì thiền định là gì?”

Có người lại hỏi: “Thay vì thiền, đi ngủ luôn có tốt hơn hay không?”

Có người lại hỏi: “Thiền có giúp chữa lành những vết thương thân xác / và vết thương tâm hồn?”

Có người lại hỏi: “Thiền có thật sự khiến tâm trí ta thạnh tinh hơn?”

 

Hiểu rõ hơn giá trị của thiền định, chúng ta cũng sẽ nhận về món quà rất quý giá – sự trưởng thành nhận thức. Hãy cùng tôi đi tìm, món quà của thiền định là gì? Và tại sao mỗi người đều cần thiền định?

1. Hạnh phúc là con đường, không phải đích đến

Tôi sẽ lấy một ví dụ hấp dẫn thế này nhé: Trong một ván bài

+ Chí Phèo nói: “Mục đích của tao khi ngồi vào ván bạc này là kiếm tiền

+ Thị Nở lại nói: “Tao chả có mục đích gì

Ai thật sự sẽ là người có được niềm vui trong ván bài đó?

 

Lại một ví dụ nữa: Với đất nước 8000 lễ hội như Việt Nam, ai cũng phải nhảy vào vài cái hội trong một năm.

+ Nguyễn Văn Lễ nói: “Mục đích của tao khi đến cái hội này là tìm niềm vui

+ Trần Văn Hội lại nói: “Tao chả có mục đích gì

Ai thật sự sẽ là người có được niềm vui trong lễ hội đó?

 

Bản chất của lễ hội là vốn nó đã là niềm vui, suốt quá trình chúng ta dự hội – chính là lúc chúng ta tận hưởng những niềm vui lớn lao. Nếu đặt mục đích đến lễ hội để vui, thì lý trí sẽ lấn át tâm trí để luôn tìm kiếm niềm vui – tìm kiếm niềm vui – tìm kiếm niềm vui => Chúng ta đánh mất bản chất lễ hội khi cứ chú tâm vào những mục đích.

 

Hạnh phúc thật sự là chính cuộc hành trình đó, chứ không phải đích đến! Nếu cuộc sống của bạn mà đặt mục đích lên trên, thì tức là bạn sẽ chọn một cái quan tài thật to – để khi chết được ngẩng mặt lên so với những quan tài hàng xóm?

2. Lý trí và trực giác


Nói về khoa học, não bộ dễ hiểu nhất được chia thành 2 phần tư duy – lý trí và trực giác. Về cơ bản, hai phân hệ tư duy này đều thay phiên nhau (hoặc cùng nhau) làm việc, đều tiêu tốn oxy và glucose.

Nó là hai phần không thể tách rời trong não bộ, và trong hệ tư duy của chúng ta.

Khoan đã, nhưng tại sao ta lại cần biết về nó?

 

Nếu bạn vô tình bị lạc trong một buổi dã ngoại, gặp ngay một con hổ nặng vài tạ trước mặt.

+ Lý trí sẽ phân tích: Đây là con hổ, nó có vằn – nặng chừng 300kg, một phát vả của nó có thể bay cả bộ hàm. Cách thức tấn công của nó là vả và cắn vào cổ kẻ thù / con mồi. Bây giờ, ta phải chạy, và tìm 1 cái cây để trèo lên … blah blah blah (mất 10-15 giây)

+ Trực giác sẽ cảm nhận Khi thấy con hổ, lập tức truyền tín hiệu để cơ thể tắt các hệ thống giác quan khác => Tiết ra adrelanine để tăng khả tốc độ của cơ bắp và trí não đảm bảo cho khả năng sinh tồn. Và lập tức chạy & trèo lên cây cao. (mất 0.01 giây)

Nếu lúc đó chúng ta sử dụng lý trí (10-15 giây), thì chắc chắn đã sấp mặt với con hổ đó rồi. Chọn lọc tự nhiên tự loại bỏ những cá thể dùng lý trí trong những tình huống đó, chỉ giữ lại những cá thể có khả năng sử dụng năng lực vô hạn của trực giác (0.01 giây) => Nên loài người bây giờ là những loài hoàn hảo nhất trong trái đất này còn tồn tại.

 

Khoan, tại sao lại phải tìm hiểu về cái này?

Thứ chúng ta được học mỗi ngày, là ĐÚNG – không ĐÚNG thì thành SAI. Nếu A thì B, nếu X và Y thì Z. Đều là lý trí cả!

Chúng ta hoàn toàn không được giáo dục cách sử dụng & phát triển trực giác, nên chúng ta trở nên bối rối và thường không bao giờ giải thích được những “ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu”, lại càng bỡ ngỡ hơn với những hiện tượng tâm linh và tôn giáo. Ít có khả năng cảm nhận nghệ thuật, âm nhạc và tình yêu bao la.

Khoảng vài thập kỷ gần đây, đã có nhiều nhà khoa học nghiên cứu về tâm lý học hành vi đã bắt đầu những nghiên cứu có giá trị để giải mã bộ não – giải mã sự kỳ diệu trong ta. Nhưng có điều, họ vẫn không biết cách thật sự đánh thức tiềm thức – đánh thức một tài năng khác nằm trong chính chúng ta.

Chúng ta cần phải tìm hiểu, để đánh thức tiềm năng vô hạn trong chính bản thân chúng ta – thứ đã bị ngủ quên trong nhân loại suốt nhiều thế kỷ nay.

Nhân tài ẩn mình phía sau sự lý luận, biện chứng, logic … là một nhân tài có năng lực vô hạn, là con người mà đức Phật nhắc chúng ta tìm về. Yoga cũng dạy chúng ta tìm về và đánh thức con người phi thường đó.

3. Căn phòng tối và chiếc công tắc dạ quang

Hùng ơi, ông nói lắm quá, dài dòng quá mức! Mấu chốt là gì?

 

Nếu chúng ta ở trong một căn phòng tối như bưng, và có một công tắc dạ quang lập lòe phát sáng ở góc nhà. Nếu:

+ Ta nhìn thẳng vào công tắc đó, lập tức ánh sáng đó biến mất khỏi tầm nhìn

+ Ta thả lỏng người, và không chú tâm vào điều gì => Ánh sáng đó lại lập lòe xuất hiện trước mắt ta

 

Nếu:

+ Ta chú tâm vào việc nhìn thấy ánh sáng đó: Chúng ta đặt ra một đích rõ ràng cho cái nhìn, lập tức lý trí sẽ lớn lên và chiếm lĩnh bạn

+ Ta không thật sự chú tâm vào ánh sáng đó: Lý trí sẽ nhường chỗ cho trực giác nở hoa, do đó ta sẽ nhận thấy năng lực tuyệt vời hơn của cơ thể lý trí.

Bản chất lễ hội của cuộc sống cũng rất rõ ràng, nếu ta sống chỉ vì mục đích nào đó, thì chúng ta sẽ đánh mất sự hạnh phúc lớn lao trong suốt cuộc đời, đánh mất không gian dành cho trực giác nở hoa thơm – đánh mất đất diễn cho con người phi thường trong bạn.

Thiền định cũng vậy

 

4. Vậy tôi cần sống không có mục đích sao?

Nếu chúng ta làm một việc gì đó, chỉ để đạt được một mục đích nào đó – thì chúng ta đã đánh mất niềm vui – niềm hạnh phúc của công việc đó. Và còn đánh mất đất diễn cho một con người phi thường trong bạn.

Hãy đặt mục đích cho mình, rồi hoạch định những việc cần làm để đạt được mục đích đó. Và quên mục đích đó đi, và làm tất cả những điều mà bạn cảm thấy cần phải làm.

Just do it!

Hung Bui

Một người trẻ bình thường ham học hỏi. Viết lách vào những lúc cảm thấy nên chia sẻ, tặng cho những người bạn, và cho chính bản thân mình. Góc nhìn của tôi mang tính chủ quan dựa trên hiểu biết tại thời điểm viết bài