Chú vành khuyên nhỏ

“Ngoan ngoãn”, “lễ phép” tìm trong từ điển Việt Anh mãi mà không thấy. Trong văn hóa Tây phương không như chúng ta ‘gọi dạ bảo vâng’. Tất cả là “tôi” với “bạn” hết á.
Còn chúng ta mỗi khi gặp ai, phải pre-processing thông tin về họ, tuổi tác, vị thế … để tiện xưng hô cho “phải phép”. Nếu gặp ai đó hơn tuổi, không cần biết có họ hàng huyết thống gì nhưng hễ không “phải phép” là quay ngoắt đi sẽ ăn chửi thầm ngay được (phần lớn). Hic


Ở góc độ cá nhân, tôi không quá tôn sùng trường phái nào trong câu chuyện này. Nhân vị (vị thế cá nhân) chỉ có ý nghĩa với bản thân họ, nếu bạn kính trọng họ thì bạn có thể thể hiện. Nhưng nếu bạn không tôn trọng họ, thì không cần thiết! Xin lưu ý, tuổi tác chỉ là một phần rất nhỏ quyết định vị thế cá nhân của ai đó.
Nếu muốn ai đó không “thất phép” với bạn, hãy nâng cao nhân vị của bạn lên. Sống tốt hơn, tử tế hơn thì sẽ luôn có được sự tôn trọng không cần đòi hỏi.
Và đừng trở thành chú vành khuyên nhỏ, gọi dạ bảo vâng

Read More

Kinh doanh dùng tiền của mẹ

Sáng Chủ nhật tuần vừa rồi, tôi vi vu Hà Nội với cậu em thân thiết. Cậu ta đưa tôi tới quán cafe của bạn cùng công ty, và nhất quyết: “Để em pha cho anh một ly, anh sẽ thấy sự khác biệt”.
Quả nhiên là cậu ấy pha ngon thật, vị cafe không chua – không gây cảm giác khó chịu ở khoang miệng, ngậy nhẹ của sữa, vị đắng của cafe hòa vào nhau một cách rất tuyệt.
Bên ly cafe, chúng tôi trò chuyện về những ý tưởng. Cậu chia sẻ với tôi rằng đã từng học pha chế, và dự định mở quán ở gần cầu Diễn chung với một người bạn.
Nhưng có điều, tiền vốn ban đầu cậu sẽ phải mượn từ mẹ. (Nhà cậu không giàu)


Sau khi nghe ý tưởng, tôi thấy chưa xuyên suốt nên lập tức nói: ” Em không thể làm thế ! Ném tiền từ chỗ ít vào nơi đốt nhiều và bất định là rất nguy hiểm”. Thật ra cậu đã hủy ý tưởng đó rồi
Về câu chuyện vốn, ai có thể tự khởi dựng lượng vốn ban đầu thì sẽ dễ dàng làm được chuyện lớn.
Người chăm chăm mở miệng: Đưa vốn cho tôi, tôi sẽ khởi nghiệp… thì các bạn nghỉ đi

Read More