Khí chất là một trong những yếu tố tạo nên bạn

Khí chất là tốc độ + cường độ phản ứng của não với sự vật hiện tượng. Nó là điều kiện tự nhiên, cha sinh mẹ đẻ ra đã vậy và tuyệt nhiên rất khó thay đổi. Trong đó có những thường chia làm 4 loại:

1. Linh hoạt
– Tốc độ phản ứng: Rất nhanh
– Cường độ phản ứng: Bình thường

2. Nóng nảy
– Tốc độ phản ứng: Bình thường
– Cường độ phản ứng: Rất mạnh

3. Trầm tĩnh
– Tốc độ phản ứng: Bình thường
– Cường độ phản ứng: Bình thường

4. Ưu tư
– Tốc độ phản ứng: Chậm
– Cường độ phản ứng: Yếu

Mỗi người chỉ thuộc về một nhóm có khí chất nhất định, và từng nhóm đều có ưu điểm và nhược điểm riêng.

1. Linh hoạt
– Ưu điểm: Rất nhanh nhạy, thông minh, lanh lợi, hoạt ngôn, sáng tạo.
– Nhược điểm: Không bền vững, phù hợp với các công việc mang tính sáng tạo. Mà đã sáng tạo thì phát huy rất tốt năng lực của nó.

Loại này mà cho nó làm sổ sách, con số thì thế nào cũng thỉnh thoảng gặp sai lầm.

2. Nóng nảy
– Ưu điểm: Rất tốt bụng, không bao giờ để bụng.
– Nhược điểm: Dễ làm tổn thương người khác :))

Loại này phải cho nó làm các công việc liên quan đến kiểm soát người khác, hoặc công việc đòi hỏi phải cứng rắn. Chứ loại này mà cho làm sổ sách kế toán với con số, chắc nó đốt cả phòng tài chính kế toán.

3. Trầm tĩnh
– Ưu điểm: Bền vững
– Nhược điểm: Thích ổn định, nên ít có biến động trong cuộc đời. Nên cuộc đời cứ đều đều …

Loại này thì phù hợp theo kiểu “chậm mà chắc”.

4. Ưu tư
– Ưu điểm: Nhạy cảm với nghệ thuật
– Nhược điểm: Dễ để cảm xúc điều khiển lý trí

Loại này phù hợp với làm nghệ thuật, quá tuyệt.

Bây giờ, cùng nhìn lại – chúng ta chỉ thuộc về một nhóm, nên luôn có ưu điểm và nhược điểm nhất định. Thực chất chẳng có điều gì mà “mười phân vẹn mười” được. Một trong những cái sai lầm lớn của tuổi trẻ là “Cầu toàn” – cái gì cũng muốn phải tốt đẹp hết mức.
Nó giống như việc dí sát mắt vào một bức tranh, và mong muốn khoảng không gian mắt chúng ta nhìn đến phải đẹp hết mức có thể – trong khi quên đi cái đẹp tổng thể của cả bức tranh.
Cái quan trọng là phải học cách lùi lại vài bước, để nhìn tổng thể hơn. Khi ta nhìn tổng thể, thì chúng ta sẽ sẵn sàng hi sinh đi một vài yếu tố – để cho các yếu tố khác tốt lên => Chung cuộc, cả bức tranh sẽ đẹp hết mức có thể.

Chợt chạnh lòng vì ngày bé làm Toán, hay bị sai ở vài con số nhỏ nhặt – tôi bị nhiều người hắt hủi rằng không thể học toán được. Và bị gán mác “Nhanh hậu đoảng”, rồi bị so sánh với cô bạn bên cạnh “Nhìn bạn Hương kìa, chậm – mà chắc”.

Cái tư duy thiếu tầm vóc của cô giáo tiểu học, vô tình gán cho tôi cảm giác mình thiếu nhiều điều kiện để thành tài. Trong khi, khi chất của tôi không thật sự phù hợp với việc tỉ mỉ với từng con số – nhưng lại cực kỳ phù hợp với việc sáng tạo ra cái mới.

Nếu bạn đang gặp vấn đề ở các con số, đừng nản lòng – hãy hiểu mình một cách sâu sắc, và bỏ đi cái thói “cầu toàn” rồi nhìn về toàn cục. Mỉm cười

Hung Bui

Một người trẻ bình thường ham học hỏi. Viết lách vào những lúc cảm thấy nên chia sẻ, tặng cho những người bạn, và cho chính bản thân mình. Góc nhìn của tôi mang tính chủ quan dựa trên hiểu biết tại thời điểm viết bài