TIỀN ĐỀ CHO LOẠT BÀI “Đối đầu và buông bỏ”

Thân gửi các bạn, “Đối đầu và buông bỏ” là tư duy xuyên suốt năm 2015 của cá nhân tôi, đây đang và sẽ là một trong những tư duy quan trọng có tầm ảnh hưởng nhất định đến những người mà tôi từng nói chuyện, tâm sự, cũng như giúp họ tháo gỡ những vướng mắc trong cuộc sống. Gửi các bạn thoáng chút hoa sữa mùa Thu, hy vọng bạn sẽ tìm được gì đó có ích với góc nhìn của tôi.

 

TS. Lê Thẩm Dương nói: Một người được coi là thành công thì cần có 4 yếu tố sau đây

1. Sức khỏe: Thể chất và trí não
Thằng nào cơ bắp to, mà trí não teo thì hỏng

2. Gia đình: Gia đình lớn, gia đình nhỏ
Gia đình lớn là họ hàng, cô dì chú bác gần xa; Bố mẹ / anh chị em mình
Gia đình nhỏ là gia đình của chính mình

3. Bạn bè: Bạn chính mình, bạn tri kỷ và bạn bè
Bạn chính mình: Thỉnh thoảng phải tự vả vào mặt mình, phải tự động viên mình. Tự tâm sự với mình! smile emoticon
Bạn tri kỷ
Bạn bè: tụ tập …

4. Sự nghiệp: Hoài bão và sứ mạng
Hoài bão: Làm cho mình, là mình mong muốn mình kiếm được nhiều $, có địa vị xã hội
Sứ mạng: Làm cho người, cho gia đình, cho hàng xóm, cho quê hương, cho xã hội

Thiếu đi một cái thôi, cũng đủ khiến người đó trở nên bất hạnh. Giàu quá mà cô đơn thì cũng dở. Giỏi quá nhưng teo chân teo tay thì cũng dở…

Trong tử vi, mỗi người đều có 12 cung, và cung nào cũng quan trọng cả. Một cung luôn có liên đới tới 2 cung (trong tam hợp), cung đối và cung lân cận. Nghĩa là 1 mà liên quan đến 5 thứ linh tinh lung tung. Nếu muốn làm tốt một thứ, đồng nghĩa với việc phải kéo theo 5 thứ khác ??? Mà biết bỏ đi cái nào bây giờ?

Từ cách nhìn trên, chúng ta dễ dàng thấy: Khi càng trưởng thành, thì sức ép dồn lên chúng ta càng lớn.
Nhưng nghịch lý là ở chỗ: sức ép gia tăng, nhưng nguồn lực thì vẫn chỉ có vậy. Nguồn lực là: Sức khỏe, thời gian, năng lực và các điều kiện khác (hoàn cảnh, môi trường, tiềm lực tài chính, các mối quan hệ, …)

Vẫn nhớ câu nói: “Con đường thành công thì tôi không biết, nhưng có một con đường chắc chắn đi tới thất bại – đó chính là cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người”.

Một trong những cái dở lớn của thanh niên là cầu toàn. Cái gì cũng muốn, cái gì cũng muốn làm tốt, để rồi chẳng tốt cái gì cả. Điểm chết ở chỗ không nhận thức chính xác được nguồn lực và mục tiêu của mình cần phải làm.

Vì thế, sẽ có lúc chúng ta phải ra quyết định đánh đổi. Tức là chỉ ưu tiên một số thứ là quan trọng nhất, đem lại hiệu quả cao nhất cho cuộc sống. Và hơn hết, là hướng tới 4 mục tiêu đã nêu ở trên (sức khỏe, gia đình, bạn bè, sự nghiệp).

Buông, cho chúng ta một bước lùi. Bước lùi chính là lùi ra xa một chút, thì tầm nhìn về sự vật trước mắt sẽ trở nên bao quát hơn. Chúng ta thường chịu rất nhiều áp lực, do đó nó hạn chế khả năng nhìn xa. (Vì nhìn xa thì không phản ứng nhanh được, nên muốn phản ứng nhanh với nhiều áp lực mới -chúng ta phải nhìn gần. Tức là thấy đâu làm đó, mà không nhìn bao quát ra được.) Thành ra, nhiều khi chúng ta suy nghĩ rất tủn mủn, ngắn hạn. Nhờ có buông, chúng ta có một không gian để trưởng thành trong cách nhìn nhận về sự việc mà chúng ta vừa buông bỏ. Điều này hết sức quan trọng!

Buông, cho chúng ta một không gian tái tạo lại chính năng lượng để hành động, cho chúng ta một sự chuẩn bị tốt hơn rõ rệt. Chúng ta quá mệt mỏi vì phải chống lại áp lực và sự thay đổi liên tục của xã hội. Điều này dẫn tới sự uể oải về sức khỏe và tinh thần, khiến cho hiệu suất cuộc sống tụt giảm thê thảm. Buông, cho chúng ta một không gian để tái tạo lại năng lượng. Điều này cũng quan trọng không kém.

Buông, cho chúng ta một cơ hội đánh cược với quy luật. Chính bản thân chúng ta không hoàn hảo, không đủ năng lực để nhìn nhận được tất cả mọi quy luật. Thành ra, chúng ta thường bám chấp. Chúng ta chọn “đối mặt” nhiều quá, cái gì cũng muốn làm, và áp lực cái gì cũng phải làm tốt. Điều này khiến cho nhiều khi chúng ta đi ngược lại quy luật. Buông, chính là một cách thả chiếc lá theo dòng nước. Nếu từ trước chúng ta thả chiếc lá, và gượng ép nó trôi ngược dòng… thì Buông, cho chúng ta một ván cược với quy luật. Điều này cũng quan trọng lắm.

Buông, là một khái niệm thật tuyệt vời…

Trải lòng một đêm khó ngủ
(còn tiếp … in some days later)

Read More

“Buông bỏ” là kỹ thuật quan trọng nhất trong Sahaja Yoga

Sahaja Yoga là một môn Yoga hướng thiền định, cung cấp cho chúng ta một phương pháp tập thiền hướng tới sự giác ngộ một cách hoàn toàn tự nhiên. Kỹ thuật cao nhất của môn này chính là “buông bỏ” (surrender).

Từ lúc tập môn này đến 2015, là tròn 8 năm – tôi cũng giật mình khi biết rằng “buông” cũng là kỹ thuật cao nhất trong khí công Thái cực Quyền. Và buông … cũng là kỹ thuật cao nhất của quy luật xã hội.

Khi tập Sahaja Yoga được những buổi đầu tiên, chúng ta nhạy cảm với năng lượng hơn – chúng ta nhận biết được dòng chảy của năng lượng trong cơ thể mình. Và đi gần tới chân lý bằng việc hiểu rõ căn nguyên của vạn vật. Cũng như khi chúng ta lớn, chúng ta giải thích được những thứ mà bé thơ luôn thắc mắc vậy. Quy ra độ tuổi, thì chừng 13-17 tuổi.

Đến giai đoạn tiếp theo, chúng ta học được các kỹ thuật để cải thiện dòng chảy năng lượng của mình – chúng ta biết cách khiến mọi thứ trở nên tốt hơn bằng cách xử dụng các biện pháp như: ngâm chân nước muối, tập trung vào hơi thở, thả hồn mình vào một điểm duy nhất trong suy nghĩ, … hoặc đơn giản là dùng nhạc thiền, và cao cấp hơn là trợ lực cho người khác, cộng hưởng năng lượng bằng việc tập nhóm.
Chúng ta biết cách làm cho mọi thứ trở nên tốt hơn, hoặc xấu đi. Nó giống như giai đoạn bản lề để trưởng thành, nếu quy ra độ tuổi – thì chừng 18-25.

Đến giai đoạn thứ ba, tất cả các vấn đề nhỏ nhặt chúng ta đều xử lý được, chúng ta càng xử lý tốt bao nhiêu thì càng tiến bộ bấy nhiêu, và dần gặp phải những vấn đề mà các kỹ thuật được học không thể giải quyết được.
Có những lần ngồi thiền, cả chục phút mà đầu tôi cứ quay quay như chong chóng (bị tắc mà). Hoặc cánh tay bị nặng trĩu xuống mà không sao xử lý được, … rất rất nhiều vấn đề.
Mà càng xử lý, thì nó lại càng tắc, càng khó chịu, càng nặng nề… hệt như khi ta vùng vẫy trong bùn lầy vậy. Rất rõ rệt, chứ không chỉ là cảm giác “mờ mờ”.

Khi học đến tuần thứ mười+ (trong tổng số 18 tuần), thì có một kỹ thuật được nhắc đến – kỹ thuật tối cao nhất – BUÔNG
Surrender là một cách “phó mặc” vấn đề chúng ta đang gặp phải cho tự nhiên. Càng surrender được nhiều vấn đề, thì càng bớt tắc, càng cảm thấy thoải mái.

Suốt nhiều năm, trải qua việc vận dụng kỹ thuật này, và đạt được nhiều sự cải thiện rõ rệt – mà tôi vẫn chưa tìm được lời giải tại sao kỹ thuật này lại có thể cho kết quả tốt đến thế.

Cho đến bây giờ …

Read More

Cái khó ló cái khôn, hay bó cái khôn? Suy ngẫm về quản trị nhân sự

Trong một vở kịch, nếu mọi tình tiết cứ diễn ra bình thường, rồi lại bình thường, thì thật là buồn ngủ.

Trong một cuộc nói chuyện cũng vậy, nếu mọi câu chuyện cứ bình thường – bình thường – bình thường mà không có bất cứ điều gì thay đổi – ắt hẳn sẽ rất nhàm chán.

Trong tình yêu, đôi lúc yên bình quá sẽ khiến người ta nghẹt thở – đó cũng là lý do vì sao họ thích có món “Soup tình yêu” hơn. Trộn lẫn giữa một thìa chăm sóc, một thìa muốn bên nhau, thêm chút nghi ngờ, chút chia sẻ và cần nhất là thứ tha.

Cuộc sống cũng không ngoại lệ, nếu mọi chuyện cứ đều đều diễn ra, không có một bước tiến đáng kể nào (kể cả một bước lùi đáng kể) thì cuộc đời đó thật nhàm chán. Hình tượng một chút, bạn sẽ ngủ gật trên chính cuộc sống của mình 🙂

 

Hàng ngày, chúng ta đối mặt với vô vàn thách thức

Việc đối mặt với thách thức, cũng tương tự việc tạo ra đấu tranh – làm động lực cho sự phát triển theo chủ nghĩa Mac. Thách thức giúp đánh thức tư duy của chúng ta, khơi gợi sự sáng tạo, rèn luyện năng lực giải quyết vấn đề.

Chúng ta vẫn thường nghĩ, cứ va vấp nhiều thì ắt sẽ trưởng thành hơn. Và nhiều người còn lựa chọn con đường xông pha vào khó khăn để được trưởng thành.

Chúng ta hàng ngày đối mặt với vô vàn thách thức, không cần nhắm mắt – chắc chắn bạn có thể liệt kê ra hàng tá!!!

 

CÁI KHÓ LÓ CÁI KHÔN

Khi gặp khó khăn, chúng ta sáng tạo ra cách giải quyết vấn đề hiệu quả. Đó chính là ý nghĩa của cái khó ló cái khôn. Nhưng chưa đủ?

Cái khôn chỉ kịp ló khi cái khó nằm trong phạm vi mà chúng ta có thể sáng tạo ra. Bạn không thể sáng tạo ra một thứ vượt quá xa tầm vóc tư duy của bạn, không thể vượt quá xa năng lực giải quyết vấn đề của bạn.

Đừng đối đầu với cối xay gió, và đừng húc đầu vào đá!

Trên thực tế, ở góc độ có thể lượng hóa, năng lực giải quyết vấn đề của bạn là X và độ khó cần thực hiện là Y.

Trong đó, năng lực giải quyết vấn đề của bạn: X = [A ~nguồn lực hữu hạn mà bạn có (sức khỏe cơ thể, sức khỏe trí tuệ, một khoảng thời gian xác định)]  * [B~năng lực sáng tạo (Random)] *  [C~hệ số Khả năng biến ý tưởng thành hành động đạt kết quả]

Cái khó, trong đó  B~năng lực sáng tạo là rất khó đong đếm. Còn 2 yếu tố A và C thì dễ đong đếm bằng việc sử dụng tri thức trong quá khứ.

BIẾT NGƯỜI BIẾT TA, TRĂM TRẬN KHÔNG BẠI

Để đánh giá chính bản thân mình, chúng ta cần thu thập đầy đủ các dữ kiện quá khứ ; kết hợp với 2 góc nhìn: Tự thân mình đánh giá mình và Nhờ người khác đánh giá mình.

Khi có đủ dữ kiện rồi, chúng ta hoàn toàn xác định được 2 biến A và C, tức là nguồn lực hữu hạn của bản thân và Khả năng biến ý tưởng thành hành động đạt kết quả.

Quay trở lại bài toán CÁI KHÓ ló CÁI KHÔN. Khi A và C xác định. Việc của chúng ta chỉ là xét đến năng lực sáng tạo.

Nếu năng lực sáng tạo không đủ lớn để khiến X > Y, tức là năng lực sáng tạo không đủ lớn để khiến Năng lực giải quyết vấn đề Vượt qua Khó khăn cần thực hiện thì bạn bế tắc.

Năng lực sáng tạo lại rất khó đong đếm, rất khó lượng hóa để cho bạn biết khi nào là đủ. Đây là một điểm khuyết trong tư duy của chúng ta.

 

Nhiều khi chúng ta rất ảo tưởng về sức mạnh của mình, nhưng nhiều khi lại rất tự ti. Chúng ta rất ngại đánh giá chính xác bằng các con số (duy lý và thuyết phục hơn kiểu ước lượng chung chung). Việc đánh giá chính xác cho phép chúng ta ra quyết định mang ít tính “cảm tính” hơn, mà bao hàm cả “lý tính” trong đó.

Tư duy lý tính, 1+1 = 2 giống với cách nghĩ của phương Tây. Tư duy cảm tính thì phù hợp với phương Đông (văn minh lúa nước) hơn. Phải chăng việc kết hợp Đông Tây đang là xu hướng, sẽ cho chúng ta quyết định chính xác hơn? 🙂 Có lẽ vậy, tôi khuyến khích mọi người hãy tư duy như vậy.

 

KHI NÀO CÁI KHÔN LÓ, KHI NÀO CÁI KHÔN BỊ BÓ

Cái khó nhất là xác định năng lực sáng tạo. Năng lực sáng tạo là hàm nhiều biến, trong đó bao gồm:

+ C1: Bối cảnh

+ C2: Tri thức hiện tại

+ C3: Năng lực tư duy và thói quen tư duy khác biệt

+ C4: Đột biến

 

Bối cảnh thì dễ xác định hơn, vì nó trực quan với các bạn. Bạn không thể sáng tạo khi có một người cứ liên tục mắng nhiếc bạn được. Thói quen của bạn sẽ là CHỐNG LẠI phản ứng mất cân bằng sinh học trong bạn. Bối cảnh sáng tạo phải đủ phù hợp, và có một không gian vừa đủ để bạn sáng tạo. Đó là lý do vì sao các công ty công nghệ lại thường tạo ra rất nhiều bối cảnh cho phép sáng tạo: Không gian đọc sách, không gian sáng tạo, thưởng cho ý tưởng sáng tạo, ngày sáng tạo… Một áp lực vừa đạt đủ trong khả năng chịu đựng là hiệu quả hơn.

Tri thức hiện tại cũng gần như tương đương với Nguồn lực hữu hạn, tuy nhiên trọng tâm của nó là Tri thức liên quan đến vấn đề đang cần có sự sáng tạo.

Năng lực tư duy và thói quen tư duy khác biệt: Điều này được rèn luyện nhiều và được hình thành trong thời gian dài. Đây giống như thế giới quan của bạn về một vấn đề bất kỳ. Ví dụ: Khi bạn nhìn một chiếc xe, cần đánh giá nó tốt hay không. Cũng là vấn đề đó, theo bạn sẽ cần đi thử một lượt xem xe tốt hay không; Nhưng thói quen tư duy khác, có người sẽ chỉ cần xem xét qua một vài phụ tùng chính là đánh giá được. Cách mà chúng ta tiếp cận vấn đề, sẽ quyết định năng lực tư duy và thói quen tư duy của chúng ta.

Trong đó, đột biến là khó ước đoán nhất. Không thể dùng tỷ lệ đột biến trong SGK Sinh học để áp dụng vào đây nhé 🙂

Trong 3 yếu tố dễ ước lượng, thì BỐI CẢNH là biến biến thiên.

Liên hệ tới quản trị nhân sự, một khi đặt ra thách thức và yêu cầu giải quyết thách thức đó – chúng ta nên đánh giá chính xác các biến A, C và 2 biến dễ ước đoán C2, C3 trước.

Sau đó cân nhắc xem bối cảnh hiện tại phù hợp ở mức nào để đặt ra thách thức Y.

Cái khó sẽ bó cái khôn khi chúng ta đặt ra thách thức đi kèm với bối cảnh để tạo ra NĂNG LỰC GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ nhỏ hơn THÁCH THỨC. Và khi người được thừa hưởng sản phẩm quản trị (hành động của chúng ta) vượt qua được thách thức, đó cũng có công của chúng ta. Nhưng khi họ không vượt qua được, cũng có lỗi của chúng ta.

 

BIẾN C1: BỐI CẢNH và TRÁCH NHIỆM CỦA NHÀ QUẢN TRỊ

Sai lầm của không ít nhà quản trị là đặt ra quá nhiều thách thức, khi không đạt được thì lập tức quy trách nhiệm cho cấp dưới. Nên chăng cần có sự động viên vừa đủ để gia tăng biến C1:Bối cảnh, và khi THÁCH THỨC nhỏ hơn nhiều NĂNG LỰC GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ thì phải tạo thêm áp lực để tăng biến Y (Thách thức).

Thực chất, mối quan hệ giữa THÁCH THỨC và các yếu tố trong NĂNG LỰC GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ là mối quan hệ tổng hòa phức tạp. Tư duy lý tính và cảm tính phải kết hợp nhuần nhuyễn với nhau để có quyết định sáng suốt nhất có thể. Vì thực chất NĂNG LỰC GIẢI QUYẾT VẤN ĐỀ có rất nhiều biến RANDOM và phụ thuộc từng phần lẫn nhau.

Newton từng nói: Tôi có thể tính toán được quỹ đạo của các thiên thể, nhưng không thể đo được sự điên rồ của con người.

 

Người giỏi thì không cần phải bị quản lý, họ cũng ghét sự quản lý. Cái chúng ta cần làm là đừng để người giỏi nản chí.

Người yếu hơn, thì cần thúc đẩy và tạo áp lực phù hợp. Sử dụng kỹ năng Giao việc => Giao quyền => Ủy thác tương ứng với từng người. Có nên xem 2 điều trên là lý thuyết quản trị?

Quyết định ở bạn!

 

Tản mạn đêm khó ngủ …

Read More

Cá tính mạnh mẽ vừa là món quà, vừa là món nợ

Cá tính mạnh mẽ là một món quà, vì nó tạo ra nên ý chí kiên cường, thái độ lao động chăm chỉ. Nhưng nếu nó đặt không đúng chỗ, nó lại trở thành món nợ của chính bản thân chúng ta.

Tôi lớn lên trong gia đình khi ông nội là một cán bộ của hợp tác xã thời bao cấp, tính bảo thủ và gia trưởng của nội ở trước tuổi 60 đã in sâu đậm trong trí nhớ của các bác trong nhà – đặc biệt là bố tôi (con út của ông).

Sau tuổi 60 thì tính của ông nội khác nhiều, tuy nhiên đây không phải trọng tâm của câu chuyện.

Tuổi nhỏ, chúng ta bị ảnh hưởng nhiều bởi bà và mẹ, trẻ nhỏ nói chung mà 🙂 Gần gũi ai, chúng ta vô tình học bị ảnh hưởng bởi nét tính cách, nếp nghĩ và cách làm của người đó.

Lớn một chút, chúng ta dễ bị ảnh hưởng bởi cha (nếu là con trai) và ảnh hưởng mạnh mẽ từ mẹ (nếu là con gái).

Tôi vẫn thường nói đùa, để chọn một người con gái thì chỉ cần đi về nhà cô gái đó chơi và quan sát cách mẹ của cô gái đó cư xử. Cách nấu nướng, dọn dẹp nhà cửa, giao tiếp với mọi người sẽ bộc lộ phần lớn tính cách của cô gái đó. Đặc biệt trên đất Việt.

Còn con trai, người bố ảnh hưởng mạnh mẽ đến cách tư duy của đứa con mình. Bởi lẽ, hóc-môn nam tính và hình thái xã hội phụ hệ mặc định thổi vào nam giới sự mạnh mẽ và hình mẫu thành công / quyền lực. Người con trai lớn dần và phần nhiều không bị ảnh hưởng bởi những suy nghĩ “ngắn hạn” của người mẹ (nói chung, phụ nữ Việt Nam chỉ quanh quẩn bên cơ quan / rồi lo việc nhà, họ hy sinh sự nghiệp nên đương nhiên họ khó có tầm nhìn rộng hơn phần lớn những người đàn ông). Mà người con trai lớn dần bị ảnh hưởng rất nhiều bởi người cha, có tiếng nói trong gia đình / trong làng xóm / trong xã hội.

Người đàn ông khi có con trưởng thành, cũng gần chạm mốc tứ tuần. Ở cái tuổi đó, trí tuệ đã đạt đến đỉnh điểm của chiều dài một đời người. Nên thường họ điềm đạm, hiểu biết và rất cuốn hút – đặc biệt.

Tôi cũng giống phần lớn bạn bè tôi, và phần lớn những quy luật xã hội Việt Nam đều có điểm chung: ảnh hưởng nhiều bởi cá tính của người cha gia trưởng.

Tôi cư xử nghiêm khắc, có phần hà khắc với những đứa em của mình, bạn gái mình và thậm chí với cả chị gái mình, bạn bè mình.

Phần lớn tính cách của con người tôi là cá tính mạnh mẽ, luôn muốn kiểm soát mọi thứ và khiến mọi thứ phải vận hành theo ý mình.

Ở tuổi 18, bố tôi đã phải phát ngôn: “Tôi đã gia trưởng, mà anh còn gia trưởng hơn tôi”

 

CÁ TÍNH MẠNH MẼ LÀ MỘT MÓN QUÀ

Cá tính mạnh mẽ thật ra là một món quà, món qùa tuyệt vời này đem đến cho bạn một năng lực giải quyết vấn đề rất tuyệt vời.

Khi cá tính bạn được tôi luyện để trở nên mạnh mẽ, thứ tôi luyện bạn – chính là trách nhiệm và sự bất mãn với việc bị kiểm soát.

Ví dụ: Khi bạn thấy nhà cửa bừa bộn, dần nó khiến bạn khó chịu. Và bạn dần trở nên cứng nhắc và có xu hướng đấu tranh lại với điều này. Bạn cũng ghét suốt ngày bị người khác nói là bừa bộn. Từ đó, khi gặp một tình huống bừa bộn, thái độ của bạn đối với việc này sẽ là: Cứng rắn đấu tranh để có được sự gọn gàng.

Cá tính mạnh mẽ của người đàn ông thể hiện ở chỗ: Trách nhiệm là trụ cột gia đình, phải ra phần lớn các quyết định quan trọng. Họ không có lựa chọn nào khác, vì không ai lo thay cho gia đình của mình. Sự bất mãn khi không mạnh mẽ, sẽ bị chèn ép. Và không muốn bị kiểm soát bởi quyết định của người khác trong cuộc sống của mình.

Cá tính mạnh mẽ cung cấp cho bạn rất nhiều năng lượng. Trong cuốn “Làm chủ tư duy, thay đổi vận mệnh”, Adam Khoo cũng nhắc đến một bí quyết để làm tốt bất kỳ điều gì – là: “hãy nhận trách nhiệm về bất cứ việc gì”. Năng lượng này thúc đẩy bạn luôn phải tư duy để làm tốt hơn bất cứ người nào. Trái tim của bạn luôn đặt ở việc “phải làm tốt”, “phải làm tốt”, “phải làm tốt” – thì lúc này bạn sẽ có nhiều điều kiện để đạt được điều đó dễ dàng hơn so với người khác.

Tài năng sinh ra từ sự chuyên tâm.

Cá tính mạnh mẽ giúp bạn làm chủ được cuộc sống của mình. Giúp bạn có đủ điều kiện tâm lý, phương tiện và hành động để vượt qua nhiều khó khăn trong cuộc sống của mình, và cả cuộc sống của người khác.

Nếu xã hội toàn những con người thiếu cá tính mạnh mẽ, e rằng chẳng có việc gì có thể làm ra hồn được. Điều này thì hiển nhiên qúa rồi 🙂

Cá tính mạnh mẽ là một món quà, luôn giúp bạn tràn trề năng lượng – do đó, bạn dễ dàng thành công hơn.

CÁ TÍNH MẠNH MẼ LÀ MỘT MÓN NỢ

Trong cuốn “Từ tốt đến vĩ đại” của Jim Colins, họ thống kê trên hơn 1400 công ty trong danh sách Fortunes của nước Mỹ. Điều họ rút ra được từ nghiên cứu đó, khi một vị CEO mà có cá tính mạnh mẽ thì họ luôn không được nghe sự thật. Người dưới quyền luôn che dấu sự thật, hoặc ít nói về sự thật.

Từ bé tôi cũng không nghe ít lần mẹ tâm sự về việc tính bố gia trưởng quá, và rất nhiều lần cư xử không đúng với mẹ. Nhưng những điều đó, mẹ không bao giờ nói với bố.

Cũng chỉ rất ít lần tôi chỉ được nghe về sự không hài lòng về mình từ bạn bè thông qua một người khác, mà hầu như không bao giờ được nghe trực tiếp từ người đó – trừ khi đã xảy ra xung đột.

Cá tính mạnh mẽ thật sự là một món nợ, nếu chúng ta không biết tiết chế nó một cách hợp lý.

Một hình mẫu rất thành công về cá tính mạnh mẽ, đó là Steve Jobs – nhưng ông thành công ở chỗ tìm ra được mục đích sống vĩ đại cho người dưới quyền. Họ sống vì mục đích vĩ đại đó, và phần nhiều bỏ qua những tổn thương do cá tính mạnh mẽ của ông gây ra. (Thậm chí trong những năm đầu của Apple, HĐQT của Apple phải thuê riêng một người chỉ để kiểm soát và áp chế tính cách mạnh mẽ của Jobs). Nếu chúng ta cần có cá tính mạnh mẽ, để tránh sự đơn độc, hãy tìm cách xây dựng môi trường mà nơi sự thật dễ dàng được phơi bày hơn. Nếu bạn không muốn bị đơn độc.

Chúng ta luôn biện hộ cho cá tính mạnh mẽ của mình, rằng chỉ có như vậy mới giúp mọi thứ vào nề nếp.

Nhưng khi chúng ta hiểu rõ hơn quy luật xã hội, chúng ta luôn nhìn thấy và nghe thấy những điều không thật sự là sự thật – thì chúng ta có lẽ nên suy nghĩ lại.

 

Không có điều gì là tuyệt đối, thứ ngày hôm nay đúng – không chắc ngày mai đã còn đúng. Hiểu rõ bản tính của mình, hiểu rõ quy luật xã hội và quy luật vận mệnh sẽ cho chúng ta cái nhìn khách quan hơn, để có những quyết định sáng suốt hơn.

Read More

Tối ưu thời gian

Tối ưu thời gian, hay quản trị thời gian là một trong những kỹ năng quan trọng để giúp chúng ta thành công. Như nhiều người từng nói, chúng ta dành thời gian của mình cho việc gì, thì đó là cuộc sống của chúng ta. Bạn dành thời gian của bạn cho việc gì?

Cũng như bao người khác, chúng ta chỉ có một cơ thể, chỉ có 24h một ngày. Nhưng khi xem film Mỹ, tôi tự đặt ra câu hỏi: Tại sao họ có thể làm nhiều việc một lúc đến vậy.

(Xem tivi thôi nhé) Họ chăm sóc con cái, nhà cửa gọn gàng mà công việc vẫn tiến triển tốt.

Thực tế, họ có những phương pháp nuôi con theo kiểu “tự lập” rất mạnh mẽ, đôi lúc những phương pháp này vấp phải sự phản đối ở nước mình (được lập luận theo kiểu: họ chăm con theo cách đó để giảm áp lực).

Và cũng biết, so với tất cả các quốc gia khác thì người Mỹ sống vội hơn.

Dừng không nói về người Mỹ, chúng ta nói về chính chúng ta.

Thời còn là sinh viên, có những ngày tháng dài đằng đẵng ăn chơi (bài học thì ít, thời gian thì nhiều – đa phần là vậy), nhưng đến lúc ôn thi thì vắt chân lên cổ. Thực chất đó chính là việc chúng ta chưa tối ưu thời gian của mình.

Có rất nhiều tấm gương gần như hoàn hảo về những mẫu người đa tài, họ vừa thành công, lại vừa tham gia nhiều hoạt động xã hội. Và lại còn chơi rất giỏi thể thao… Họ làm thế nào không biết?

Và cũng có rất nhiều người chăm chỉ như nhau, nhưng lại có sự thành công khác nhau. Gạt bỏ khỏi các điều kiện và các yếu tố khác nhau. Chúng ta chỉ xem xét đến yếu tố: Kỹ năng quản lý thời gian mà thôi.

SỰ ĐÁNH ĐỔI

Chúng ta, dường như ai cũng biết đến chi phí cơ hội.

Giả định 1: Khi chúng ta bỏ một lượng thời gian đi làm thuê, chúng ta kiếm được 10 triệu / năm.

Giả định 2: Khi chúng ta không đi làm thuê, mà dùng thời gian của Giả định 1 để ở nhà học bài. Thì chi phí cơ hội của việc dùng thời gian của Giả định 2 là 10 triệu / năm.

Hiểu biết về chi phí cơ hội, cho chúng ta một công cụ – đó là sự đánh đổi. Việc lượng hóa các yếu tố và kết quả, sẽ cho chúng ta thước đo cho sự đánh đổi.

Tức là với cùng 1 khoảng thời gian 24 tiếng, chúng ta sử dụng để làm việc này – do đó chúng ta không thể dành thời gian để làm việc kia. Khi chúng ta lượng hóa (tức là dùng phương pháp ước lượng nó thành con số) thì chúng ta dễ dàng ra quyết định làm việc nào / và bỏ qua việc nào.

TỐI ƯU THỜI GIAN

Thực chất, nguyên tắc tối ưu thời gian chính là lựa chọn ra những công việc đem lại nhiều giá trị nhất (tùy theo từng thước đo, và từng thời điểm mà chúng ta thực hiện lượng hóa) để thực hiện trong một khoảng thời gian nhất định.

Cách thức mà chúng ta thực hiện – phần hiều dựa trên nguyên tắc đánh đổi (nguyên tắc đánh đổi thì phụ thuộc nhiều vào lý thuyết về chi phí cơ hội).

Chúng ta đặt ra 2 câu hỏi sau:

– Tôi sẽ phải đánh mất thứ gì để được làm việc này

– Giá trị tôi sẽ được hưởng khi làm việc này lớn hơn hay ít hơn những gì tôi đang có (và sẽ đánh mất nếu làm)

 

Giả định 3: Nếu bạn không mất gì để làm được việc này, tức là bạn hoàn toàn có thể làm được nhiều việc hơn mà không phải đánh đổi điều gì. QUÁ TUYỆT, cứ thế mà làm thôi.

Giả định 4: Bạn phải đánh mất thứ có giá trị X, để được hưởng thứ có giá trị là Y.

Chúng ta hoàn toàn ra quyết định được sẽ làm việc nào.

Cuộc đời không dễ lượng hóa, và không phải điều gì cũng lượng hóa được. Nhưng sẽ có không ít sự việc chúng ta lượng hóa được. Việc trang bị hiểu biết và công cụ này, giúp chúng ta có thêm sức mạnh cho việc ra quyết định.

Read More

Suy ngẫm về Thị phi thời Internet

Cũng không hiện hữu trên Facebook nhiều, và lại có ác cảm với cái gọi là “Trào lưu mạng”, nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn bị đập vào mắt bởi những thứ được coi là “Trào lưu”. Gần đây nhất là “Cung bọ cạp” nói về GV của một trung tâm Anh ngữ. Trào lưu tích cực thì tốt rồi, nhưng trào lưu tiêu cực, nhất là khi nhằm vào một ai đó – sẽ tạo ra thứ thị phi, thị phi thời internet…

Điểm lại thứ gọi là thị phi, nó đi cùng với ngôn ngữ và văn hóa – thật khó mà xác định nó xuất hiện từ khi nào. Nhưng với những hiểu biết cơ bản nhất – người ta vẫn biết được rằng, từ trước Công nguyên vài trăm năm – Phật đã dạy cách chúng ta đối mặt với Thị phi (Khi bị Phật tử bị người của Bà-la môn chửi rủa). Câu chuyện về những người xa rời xã hội mà họ đang chung sống để tránh thứ gọi là “thị phi” cũng dường như quen thuộc với hầu hết chúng ta.

Nhưng, nó là câu chuyện muôn thuở.

Búa rìu dư luận (hay thị phi) dường như có một sức mạnh rất lớn và hai mặt.

Mặt phải của nó, khi nó mang hơi thở của sự đấu tranh yêu ớt. Nó lên tiếng và cộng hưởng để tạo thành sức mạnh nhấn chìm những thứ tiêu cực. Gần đây nhất, người Hà Nội nhớ được là chuyện quy hoạch lại cây xanh đô thị. Có lẽ không nên nói nhiều về những cái tốt.

Mặt trái của nó, khi nó mang hơi thở của sự thiếu hiểu biết và kém văn hóa. Nó nhấn chìm gần như tất cả những con người mạnh mẽ nhất, lấy đi danh dự, phẩm giá, lòng tự tôn và thậm chí là cả mạng sống của người khác.

INTERNET, thứ công cụ tạo ra sự lan truyền tri thức – thúc đẩy mạnh mẽ tiến bộ xã hội đã tạo nên những bước đi vô cùng lớn lao của nhân loại. Đó là mặt phải.

Nhưng mặt trái của nó, nơi những thanh thiếu niên chưa phát triển toàn diện về mặt nhận thức. Vô tình trở thành nạn nhân, và thậm chí là thủ phạm của những cơn ác mộng không hồi kết.

 

THỊ PHI, CÂU CHUYỆN MUÔN THUỞ

Chúng ta nên đối mặt với thị phi ra sao?

Điều dễ thấy nhất, những người thường hay góp gió vào cơn bão thị phi – thì lại thường rất sợ hãi với thị phi. Mà khi chúng ta sợ thi phi, thì chúng ta cũng có luôn thói quen “té nước theo mưa” vào cơn bão thị phi. Vì thế, hãy sống và giữ cho mình một cái nhìn tích cực vào cuộc sống để gạt khỏi mối quan tâm trong cuộc sống của chúng ta về thị phi tiêu cực. Thái độ của chúng ta với một sự việc bất kỳ, sẽ quyết định cảm xúc của chúng ta. Chúng ta có thái độ tích cực với trời mưa, thì khi trời mưa chúng ta sẽ vui. Chúng ta căm ghét trời mưa, thì khi trời mưa – chúng ta sẽ không vui. Chân lý thật đơn giản.

Điều dễ thấy thứ hai, thông tin mà bạn thấy được không phải là nó. Thật ra nó chỉ là một sự phản chiếu thông tin chiếu lên thế giới quan của bạn ở mức độ bạn nhận biết được. Thế nên, khi đón nhận thứ gọi là “trào lưu mạng”, đừng trở thành một nhân tố của thị phi tiêu cực nhằm phỉ báng một ai đó, nhằm hạ nhục danh dự và phẩm giá của một ai đó. Mỗi hành động tiêu cực của bạn, không khác gì một mũi dao đâm thẳng vào trái tim họ, khiến họ mất hết động lực sống, mất niềm tin và thậm chí mất đi cả mạng sống… Lúc đó, con người chúng ta thật tàn nhẫn.

Cái gì nên, cái gì không nên, chúng ta phải có đủ nhận thức để đánh giá đúng – đừng trở thành con cừu vô định, đừng trở thành công cụ của người khác. Và đừng hành động như thể một con người thiếu hiểu biết.

Điều dễ thấy thứ ba, hãy làm hàng phi lao chống bão. Con người vốn không hoàn hảo, đừng cầu toàn. Một khi ai đó mắc lỗi, hãy rộng lòng yêu thương.

Khi một tờ giấy trắng có chấm một chấm đen vào trong… Đa số chúng ta đều chỉ nhìn vào chấm đen, mà quên đi mất một tờ giấy trắng thuần khiết.

Việc chúng ta chỉ nhìn vào chấm đen, không chỉ thể hiện sự ích kỷ, sự thiếu hiểu biết – thậm chí là sự tàn nhẫn. Đừng trở thành con người như vậy.

Chúng ta phải làm hàng phi lao chống bão trong chính mình, và rồi làm hàng phi lao cho cơn bão của những người xung quanh. Hành động nhỏ, được lặp lại liên tục sẽ thành thói quen và có tác động rất lớn đến mỗi chúng ta.

Khi chúng ta có thế giới quan tích cực, cũng là lúc hiểu biết được phát triển đầy đủ. Chúng ta sẽ trở thành nhân tố thúc đẩy văn hóa phát triển, tạo nên một cuộc sống tươi đẹp hơn – thay vì sự thiếu hiểu biết tạo ra những thị phi tiêu cực.

Read More

Câu chuyện về cách thức đẩy chiếc bánh xe bứt tốc

Câu chuyện về cách thức đẩy chiếc bánh xe bứt tốc… Bạn đẩy một chiếc bánh xe bằng thép có khối lượng cực lớn, bạn dùng hết sức bình sinh nhưng vẫn không đẩy nó nhúc nhích đi được centimet nào. Thật là khó khăn.
Sau đó, bạn tiếp tục thay đổi chiến thuật, sử dụng hết đam mê và quyết tâm đang cháy rực trong ban để đẩy tiếp một lần nữa… và rồi chiếc bánh xe bắt đầu nhúc nhích.
Bạn tiếp tục dùng sức đẩy một lần nữa, và chiếc bánh xe bắt đầu quay được một vòng.
Bạn lại tiếp tục đẩy, và bánh xe quay được hai vòng, ba vòng, rồi bốn vòng.
Chiến hữu của bạn nhìn thấy bạn đẩy được chiếc bánh xe được năm vòng, sáu vòng, … đến mười vòng. Họ thấy bạn đang làm một công việc thật lớn lao, và rồi bạn kêu gọi được họ cùng đẩy chiếc bánh xe đó.
Từng ngày từng ngày, chiếc bánh xe nhúc nhích được từng chặng đường một… tuy không dài nhưng vẫn đang kiên trì hướng tới đích.
Một năm, hai năm … rồi năm năm, chiếc bánh xe đã được tạo một lực đẩy cực lớn và rồi nó bứt phá với tốc độ thật khủng khiếp đáng ngưỡng mộ. Cả đội bạn đã thành công khi đẩy một chiếc bánh xe nặng khủng khiếp chạy với một vận tốc khủng khiếp.
Rồi cùng nhìn lại, và rất nhiều người đã hỏi bạn: “bạn đã sử dụng bí quyết nào để làm cho bánh xe đó chạy nhanh một cách thần kỳ được như vậy?”

KHÔNG CÓ BÍ QUYẾT NÀO, không có thần lực nào giúp bánh xe tăng tốc và bứt phá. Mà nó là một chuỗi những phương pháp, một chuỗi những hành động kiên trì trong nhiều năm liền tích luỹ của các bạn.
Trong cuốn “Từ tốt đến vĩ đại” của Jim Colins và đồng sự đã chỉ ra 11 công ty Vĩ đại trong danh sách hơn 1000 công ty đã từng lọt top 500 trong danh sách Fortunes đều có một điểm chung như vậy, họ đẩy chiếc bánh đà của họ kiên trì trong nhiều năm liền. Và đến một ngày chúng bứt phá, tạo nên sự nhảy vọt – biến công ty đó trở thành vĩ đại.

Khi bạn nhìn thấy niềm tin và con đường cho riêng mình, hãy tư duy như việc chúng ta đang đẩy một chiếc bánh xe nặng nề (bản thân và sự nghiệp) tiến đến đích (sự thành đạt, thoả mãn ước nguyện của chúng ta).

Read More

Điểm cân bằng tương đối – phần 2: Duy trì các lực đa chiều

Điểm cân bằng tương đối – phần 2: Duy trì các lực đa chiều. Triết học Duy vật biện chứng cho rằng trong một sự vật bất kỳ luôn tồn tại ít nhất 02 mặt đối lập, trong đó sự đấu tranh của hai mặt đối lập này tạo nên sự phát triển.

Theo thuyết điểm cân bằng tương đối mà tôi đề ra, tôi cho rằng ở một điểm xác định của vật chất, sẽ tồn tại rất nhiều lực hấp dẫn tác động lên. Khi tổng hợp lực lên điểm đang xét mà = 0 thì điểm đó đứng yên trong không gian. Đó là điểm cân bằng tuyệt đối. Điểm cân bằng tương đối là điểm cân bằng mà một điểm trên vật chất đạt được trong quá trình bị các lực hấp dẫn tác động đa chiều trong một khoảng thời gian deltaT cực ngắn.

Trong đó, sự phát triển được tạo nên khi các vật chất vận động (bị tác động bởi tổng hợp các lực hấp dẫn), tương tác lẫn nhau. Quá trình phát triển được diễn ra từ khi vật chất rời điểm cân bằng tương đối này đến điểm cân bằng tương đối khác.

Khi triệt tiêu một lực đa chiều tác động lên vật chất sẽ đồng nghĩa với việc thay đổi toàn bộ bản chất của vật chất. Tuy nhiên, mức độ thay đổi ít hay nhiều còn tùy vào độ lớn của lực bị triệt tiêu.

Do sự đa dạng của lực đa chiều, chúng ta cần tôn trọng sự đa dạng theo khách quan của sự vật. Từ đó không nóng vội mà triệt tiêu bất kỳ một lực nào tác động nên vật chất. Cái cần làm là điều chỉnh, lựa chọn ưu tiên làm mạnh lực nào, và làm suy yếu lực nào. Trên thực tế, không triệt tiêu hoàn toàn được bất kỳ một lực nào.

Duy trì sự đa dạng của lực đa chiều chính là cơ sở cho sự phát triển theo chiều hướng đi lên của vật chất.

Read More

Điểm cân bằng tương đối

Rõ ràng, chúng ta sẽ ngày càng gần lại ĐIỂM CÂN BẰNG (theo nghĩa đen). Sự phát triển của vạn vật chính là hướng tới ĐIỂM CÂN BẰNG (theo nghĩa đen), và để tiến tới điểm cân bằng, chúng ta phải trải qua vô vàn những ĐIỂM CÂN BẰNG TƯƠNG ĐỐI cho tới khi toàn bộ vật chất đạt tới ĐIỂM CÂN BẰNG (tuyệt đối).

Chúng ta thường chấp nhận một số định lý / tiên đề và luôn mặc định coi chúng là hiển nhiên đúng. Và có một số thứ gọi là “quy luật”, chúng ta cũng coi nó là hiển nhiên đúng.

Trong số các quy luật mà chúng ta đang “chấp thuận”, có một quy luật luôn được coi là tối thượng: QUY LUẬT TỰ NHIÊN

Quy luật này quen thuộc đến mức – không cần phải dùng thêm một tự nào để khiến các bạn hiểu hơn về nó.

Quy luật tự nhiên tồn tại khách quan, chi phối tất cả những sự vật hiện tượng từ Sinh vật học, vật lý, hóa học, kinh tế học, huyền học (các khoa Đông phương học: bói toán, …) …

Tôi là một người học thiền theo phương pháp Yoga (Sahaja Yoga), nên luôn nhìn vào bản chất của vấn đề.

– Cá lớn nuốt cá bé là quy luật tự nhiên trong Sinh vật học

– Quy luật cung cầu là quy luật tự nhiên trong Kinh tế học

– Âm tiêu Dương trưởng là quy luật tự nhiên trong Huyền học

– Gió là quy luật tự nhiên trong Địa lý (không khí luân chuyển từ nơi có áp thấp cao xuống nơi có áp suất thấp tạo nên gió)

– Nước chảy từ nơi cao xuống nơi thấp tạo thành kênh, rạch, sông, ngòi, … là quy luật tự nhiên trong Địa lý.

– Thẩm thấu là quy luật tự nhiên trong Hóa học (vật chất di chuyển từ nơi có nồng độ cao tới nơi có nồng độ thấp), …

– Lực fecmi là quy luật tự nhiên trong Vật lý, và rất rất nhiều các quy luật của Vật lý đều là quy luật tự nhiên.

Bây giờ, nếu chúng ta phá bỏ thứ “hiển nhiên” mà chúng ta mặc nhiên chấp thuận suốt nhiều năm qua. Và cùng nhìn vào bản chất vấn đề, để giải thích dưới góc nhìn của Triết học – của Vật lý để có góc nhìn đúng đắn nhất về thứ được gọi là Quy luật tự nhiên.

Tôi thấy rất rõ giá trị của việc hiểu biết đúng và đầy đủ này, nó đem lại cho chúng ta thế giới quan chuẩn mực về những sự việc đang diễn ra. Giúp chúng ta trải nghiệm cuộc sống đầy đủ và trọn vẹn hơn.

Thứ nhất, VẠN VẬT HẤP DẪN (Newton)

Định luật vĩ đại, do nhà Vật lý vĩ đại Isaac Newton phát minh ra hiển nhiên đúng trong mọi môn khoa học. Một thực thể bất kỳ có trọng lượng đều tạo ra một lực lên một vật bất kỳ tồn tại khách quan cùng với chúng.

Suy rộng ra, một sự vật hay hiện tượng bất kỳ đều có tác động lên tất cả các sự vật hiện tượng khác. Ví dụ: Một cái hắt hơi của bạn cũng sẽ ảnh hưởng tới tòa nhà Keangnam, vấn đề là ảnh hưởng ở mức độ như thế nào? 🙂

Thứ hai, ĐIỂM CÂN BẰNG

Bây giờ, chúng ta lại nhìn tiếp ở một góc nhìn khác. Xét một vật X bất kỳ, sẽ có vô vàn các lực hấp dẫn từ các sự vật/hiện tượng khác tác động lên chúng. Tổng hợp của tất cả các lực hấp dẫn đó tác động lên X mà bằng 0 thì hiển nhiên X sẽ nằm yên. ĐIỀU NÀY QUÁ DỄ HIỂU phải không.

Tưởng tượng đơn giản, khi hai đội kéo co, tổng hợp lực lên điểm treo cờ đỏ của dây kéo co mà bằng nhau (tức lực kéo của 2 đội = nhau) thì hiển nhiên điểm treo cờ đó sẽ đứng yên 🙂 …

Và trạng thái tổng hợp các lực hấp dẫn tác động lên sự vật / hiện tượng X đang xét mà bằng 0 – đây chính là trạng thái cân bằng của X. Điểm mà sự vật/hiện tượng X đạt được trạng thái cân bằng, gọi là ĐIỂM CÂN BẰNG

 

Thứ ba, ĐIỂM CÂN BẰNG TƯƠNG ĐỐI

Chúng ta lại dùng tiếp quan điểm Triết học duy vật biện chứng rằng không có sự vật hiện tượng nào không vận động. (*) Lát nữa chúng ta sẽ quay lại để nhìn lại luận điểm này nhé!

Theo đó, không có sự vật / hiện tượng nào tồn tại mà không vận động. Điều này khiến cho tổng hợp lực hấp dẫn lên sự vật/hiện tượng X luôn bị thay đổi (do các sự vật/hiện tượng đang tác động lên X có sự thay đổi).

Sự vận động của các sự vật/hiện tượng tác động lực hấp dẫn lên X thay đổi, nên sự vật/hiện tượng X cũng sẽ thay đổi.

Khi sự vật/hiện tượng X thay đổi, nó cũng tương tác trở lại tất cả các sự vật/hiện tượng khác tồn tại khách quan cùng chúng. Tổng hòa những điều này, tạo nên sự vận động đa dạng của vật chất/hiện tượng, và là căn nguyên của sự phát triển.

Phát triển xuất phát từ sự vận động, điều đó là hiển nhiên!

Bây giờ, quay lại suy xét điểm (*) – không sự vật/hiện tượng nào là không vận động: Như đã nêu ngắn gọn ở trên, sự tác động của các lực hấp dẫn của các sự vật/hiện tượng lên X tạo nên sự thay đổi của tổng hợp lực. Tức là trạng thái của X cũng bị thay đổi. Khi trạng thái của X bị thay đổi, tức là X lại tác động một lực khác nhau lên tất cả các sự vật/hiện tượng khác. Điều này tạo nên sự tương tác đa chiều, hỗn loạn của bất kỳ sự vật / hiện tượng nào trong thế giới khách quan. Tư duy này dễ hiểu theo cách tác động qua lại, và không ngừng vận động – điều này trùng khớp với tất cả các phép giải thích của bất kỳ môn khoa học nào. Vậy nên, ta công nhận luận điểm trên.

Bây giờ, chúng ta đặt ra câu hỏi: CÓ THỜI ĐIỂM NÀO MÀ TOÀN BỘ VẬT CHẤT KHÔNG VẬN ĐỘNG

Khi toàn bộ sự vật/hiện tượng dừng hoạt động, thì toàn bộ vũ trụ đạt tới điểm cân bằng. Ở đây, tổng hợp lực hấp dẫn lên bất kỳ sự vật/hiện tượng nào đều bằng 0. Ở trạng thái này, sự vật hiện tượng tồn tại vĩnh cửu. Lúc đó, thời gian trở nên vô nghĩa.

Trục Ox, Oy, Oz nơi vạn vật được đánh tọa độ thì cố định vị trí của tất cả các sự vật/hiện tượng. Trục thời gian trôi đi không có ý nghĩa. Vì tại hai thời điểm T (trước) và T (sau) thì trạng thái của tất cả sự vật hiện tượng đều như nhau.

Lúc này, thật khó hình dung và đặt tên cho thời điểm đó. Nhưng bản thân tôi, tin rằng sẽ đến một thời điểm mà vật chất đạt tới trạng thái này. Và lúc này, chúng ta sẽ vĩnh hằng theo nghĩa đen!

Ý NGHĨA CỦA ĐIỂM CÂN BẰNG TƯƠNG ĐỐI

Chúng ta hãy thử suy nghĩ, con lắc đồng hồ vì sao lại dao động quanh điểm cân bằng của nó và không bao giờ ngừng lại? Tại sao lại có cá lớn nuốt cá bé, cá lớn hơn nuốt cá lớn, … và vì sao động vật to lớn như Khủng long lại bị tuyệt chủng trong khi những động vật nhỏ bé lại “qua khỏi”. Chúng ta lại suy nghĩ, tại sao lực fecmi giữa 2 hạt nhân cứ đưa 2 hạt nhân này lại gần nhau ở 1 khoảng cách nhất định, rồi lại tách chúng ra xa ở 1 khoảng cách nhất định khác, cứ lặp đi lặp lại???

Do tổng hợp lực tác động lên một sự vật/hiện tượng X bất kỳ bị chi phối bởi vô vàn các lực hấp dẫn khác, các lực hấp dẫn tác động lên X lại bị chi phối bởi rất rất nhiều các lực hấp dẫn khác (và có cả lực của chính sự vật/hiện tượng X). Điều này tạo nên sự tương quan đa chiều. Và từ đây, sự vật hiện tượng không thể vượt quá thứ gọi là BIÊN – nơi sự vật có thể tiến tới xa nhất có thể. Từ đây, ta dễ dàng nhìn thấy BẤT KỲ SỰ VẬT HIỆN TƯỢNG NÀO CŨNG CÓ GIỚI HẠN (chứ không phải không có như nhiều người từng nghĩ).

Vì khi đạt tới biên, sự vật/hiện tượng sẽ bị kéo trở lại về điểm cân bằng, sau đó lại vượt qua điểm cân bằng để tới biên ở phía đối với biên đang nhắc tới.

Việc duy trì sự vật/hiện tượng ở quanh điểm cân bằng chính là quy luật tạo nên sự phát triển cho sự vật/hiện tượng đó. (Vì tạo ra sự vận động)

Rõ ràng, chúng ta sẽ ngày càng gần lại ĐIỂM CÂN BẰNG (theo nghĩa đen). Sự phát triển của vạn vật chính là hướng tới ĐIỂM CÂN BẰNG (theo nghĩa đen), và để tiến tới điểm cân bằng, chúng ta phải trải qua vô vàn những ĐIỂM CÂN BẰNG TƯƠNG ĐỐI cho tới khi toàn bộ vật chất đạt tới ĐIỂM CÂN BẰNG (tuyệt đối).

Ở điểm cân bằng tương đối, khi tổng hợp lực lên X xấp xỉ 0 là trạng thái vật chất phát triển lên một bước, minh chứng cho một chu kỳ mới đã hoàn thành để tiếp tục tiến về trạng thái cân bằng tuyệt đối.

 

Từ đây, chúng ta rút ra những điểm như sau:

Thứ nhất, bất kỳ sự vật/hiện tượng nào cũng có giới hạn.

Thứ hai, điểm cân bằng (tuyệt đối) hoàn toàn tồn tại chứ không hề không tồn tại

Thứ ba, việc tiến tới điểm cân bằng chính là sự phát triển.

Thứ tư, tiến tới điểm cân bằng phải trải qua rất nhiều điểm cân bằng tương đối – sau đó lại vượt qua để tiến tới biên đối. Và ở điểm cân bằng tương đối, sự vật phát triển bền vững nhất.

Thứ năm, khi đạt được điểm cân bằng, trục thời gian sẽ trở nên vô nghĩa. Và vạn vật sẽ vĩnh hằng.

Read More

Ngày Tết dành thời gian tìm hiểu văn hóa

Ngày Tết với những người trẻ ngày hôm nay mang nhiều dấu ấn, bởi sự đổi thay của xứ này. Sự đổi thay ấy tạo ra sự khác biệt rất lớn giữa cái Tết ấu thơ, và cái Tết hiện tại. Cái Tết ngày xưa cần sự no đủ, Tết có thịt mỡ – có cái vị thơm nồng của bánh chưng, có phong bao lì xì, có pháo, … có những trò trẻ con của những ngày nghỉ Tết, … những ký ức của tuổi thơ gắn liền với những cái Tết và mang những ý nghĩa tương tự như những ngày hè. Và một trong những công việc “không thể bỏ qua” là tìm hiểu văn hóa truyền thống.

Ai cũng có một thuở ấu thơ để tìm về, nơi những ký ức êm đềm là nền tảng cho những bước đi rộng dài của tương lai. Người ta thích nhắc đến tuổi ấu thơ, bởi hai điểm: một là họ có quá khứ để tự hào – để kể lại, hai là họ cần tuổi thơ làm sức bật cho hiện tại và tương lai.

Ngày Tết với những người trẻ ngày hôm nay mang nhiều dấu ấn, bởi sự đổi thay của xứ này. Sự đổi thay ấy tạo ra sự khác biệt rất lớn giữa cái Tết ấu thơ, và cái Tết hiện tại. Cái Tết ngày xưa cần sự no đủ, Tết có thịt mỡ – có cái vị thơm nồng của bánh chưng, có phong bao lì xì, có pháo, … có những trò trẻ con của những ngày nghỉ Tết, … những ký ức của tuổi thơ gắn liền với những cái Tết và mang những ý nghĩa tương tự như những ngày hè.

Ngày Tết với những đứa trẻ của những năm chín mươi thế kỷ XX, bây giờ đều đã trưởng thành như bạn – như tôi… Ngày Tết của hai mươi năm sau đó khác nhiều. Khác ở điểm: chúng ta đã lớn, cái Tết cũng lớn. Lớn ở chỗ không còn vòi vĩnh bóng bay, không vòi vĩnh giày mới – quần mới – áo mới, không vòi vĩnh lì xì (mà thật ra cũng có được dùng đâu), cũng không còn vòi vĩnh những buổi tối được bố mẹ cho phép để đi tụ tập quậy phá những trò trẻ con… Tết … với những người trẻ chúng ta bây giờ là sự đoàn viên sau một năm bôn ba lập nghiệp.

Người trẻ gánh trên vai sức nặng của gia đình, gánh trên vai sứ mệnh đổi thay quê hương như những gì hai mươi năm nay chúng ta được hưởng từ thế hệ trước đã đổ mồ hôi. Cái Tết mà chúng ta đang trải qua là cái Tết trưởng thành, cái Tết của người trẻ mang nhiều trách nhiệm hơn là sự đòi hỏi để hưởng thụ.

Tôi tóm gọn lại, chúng ta có ba điều sau được coi là nghĩa vụ của người trẻ với Tết:

Nghĩa vụ thứ nhất, ĐOÀN VIÊN

Tôi thường hát trong lòng những câu hát trong bài Ước mơ ngọt ngào (St. Hoài An) như sau:

“Quà nào bằng gia đình sum họp, Tết nào vui bằng Tết đoàn viên”

Đoàn viên với quan điểm cá nhân tôi là nghĩa vụ quan trọng nhất, đó là cách giúp chúng ta kết nối với gia đình, với bạn bè, với người thân, … tri ân công ơn dưỡng dục của ông bà – cha mẹ – tổ tiên.

Đoàn viên, đem lại sức sống cho những người trong gia đình – đặc biệt là bố mẹ -> ông bà -> người thân. Có những người chỉ mong Tết để đoàn tụ gia đình… Bữa cơm Tất niên được họ coi là bữa cơm ngon nhất của năm. Nó ngon hơn bất kỳ bữa cơm nào khác, vì đơn giản 2 chữ “tình thân”. Văn hóa này thấm nhuần vào máu thịt mỗi người Việt. Và tôi nghĩ, hoàn toàn phù hợp với thời đại hiện nay và mãi về sau.

Đoàn viên, đem lại cơ hội giáo dục cho chính bản thân chúng ta, cho con cháu chúng ta về đạo đức – tạo nên những nền tảng để hoàn thiện bản thân, phát triển bền vững ở phương diện cá nhân.

Tôi không nghe ít những câu chuyện gia đình ly tán, và những hạt cơm chan đầy nước mắt tủi buồn. Còn chưa kể tới những người không may mắn có tròn mâm cơm gia đình…

Đoàn viên, mang rất nhiều ý nghĩa nhân văn mà phần lớn chúng ta ai cũng cảm nhận được tự trong tim, trong từng giọt máu đang chảy…

 

Nghĩa vụ thứ hai, TẤT NIÊN

Có ba điều Tất niên mà tôi nghĩ người trẻ nên làm.

TẤT NIÊN THỨ NHẤT, cơm Tất niên là cơ hội để các thành viên trong gia đình – dù có bôn ba nơi đâu cũng sẽ về tụ họp lại vào những ngày cuối cùng của năm, cùng sửa biện mâm cơm. Trước là để báo cáo cho tổ tiên biết tình hình làm ăn, học tập của năm qua. Sau là để kính cẩn mời gia tiên về ăn Tết cùng con cháu.

TẤT NIÊN THỨ HAI, tắm Tất niên. Là lần tắm rửa cuối cùng trong năm Âm lịch – trước là để làm sạch sẽ cơ thể chào đón năm mới sang, sau là mong muốn xua đuổi tà ma đang bám theo (theo góc nhìn tâm linh) sẵn sàng cho năm mới nhiều may mắn.

TẤT NIÊN THỨ BA, nghĩ Tất niên. Là thời khắc chính bản thân mình ngồi suy ngẫm lại bản thân mình đã làm được trong năm qua. Chúng ta thường lười nghĩ, và Nghĩ TẤT NIÊN là cơ hội tốt để tự kiểm điểm lại bản thân mình. Tạo ra động lực mới, cách làm mới, cách tư duy mới, mục tiêu mới cho một năm mới đang tới – sẵn sàng khởi sắc.

Với cá nhân tôi, không nên bỏ qua bất cứ cái TẤT NIÊN nào trong ba điều Tất niên nêu trên.

 

Nghĩa vụ thứ ba, DUY TRÌ & PHÁT HUY BẢN SẮC

Mỗi cá nhân đặc trưng bởi 02 điều lớn: kỹ năng nghề nghiệp và kỹ năng sống, gọi nôm na bằng cặp từ sau cho dễ hình dung: Tay nghề và Văn hóa. Trong đó, để phát triển bền vững cá nhân thì Văn hóa quan trọng hơn Tay nghề. Văn hóa hình thành nên nếp nghĩ, nếp sinh hoạt – từ đó thúc đẩy Tay nghề lên tầm. (Dĩ nhiên sẽ có tác động ngược lại, nhưng chiều tác động ngược lại “từ Tay nghề lên Văn hóa” sẽ không phải là yếu tố nền tảng).

Ở một tổ chức cũng vậy, Văn hóa mới thật sự là giá trị cốt lõi để phát triển bền vững một tổ chức.

Ở một dân tộc cũng vậy, Văn hóa mới thật sự là giá trị cốt lõi để phát triển bền vững một dân tộc.

Việc chúng ta duy trì và phát huy bản sắc dân tộc có hai ý nghĩa: Một là lưu giữ giá trị cốt lõi của dân tộc – điều này thôi thúc chúng ta tìm tòi, nghiên cứu những cái hay cái đẹp cần giữ lại từ văn hóa cha ông, từ đó phát huy những cái hay cái đẹp để làm nền tảng văn hóa cho thế hệ sau. Hai là quảng bá những giá trị văn hóa có ý nghĩa sâu rộng của dân tộc trên trường quốc tế, giúp nâng cao vị thế dân tộc là cách nghĩ lâu bền của người trẻ.

Để làm được điều này, chúng ta phải là người trẻ nhiều tri thức – phải tìm tòi để hiểu về truyền thống, phong tục, văn hóa ngày Tết. Phải là người khách quan để nhìn nhận, đánh giá chính xác, đúng đắn những cái hay – cái đẹp của những nét văn hóa đó. Để ra quyết định lựa chọn, trước là truyền lại cho đời con cháu mình, sau là có những cách truyền thông cá nhân để quan điểm này có sức lan tỏa tới xã hội. Những đợt sóng nhẹ tích tụ, nhất định sẽ nên con sóng lớn. Còn nếu những người trẻ nắm trong tay vận mệnh dân tộc, thì lúc này họ đã sẵn lòng tạo ra những đổi thay tích cực trên quê hương rồi.

Với ba nghĩa vụ trên, người trẻ như chúng ta đã đặt một chân vào cái Tết của người trẻ. Đặt một tay vào sự phát triển bền vững cá nhân, của gia đình, của dân tộc.

 

Hãy quên đi những cuộc đi chơi Pháo hoa, hãy quên đi những buổi nhậu nhẹt tưng bừng, hãy quên đi những thú vui tầm thường ngày Tết.

Hỡi những người trẻ, hãy đi thăm hỏi người thân để thắm đượm tuổi thơ mình bằng những câu chuyện chúng ta thời thơ bé, để nạp đầy những giá trị cuộc sống, nạp đầy năng lượng cho một năm đầy thử thách đang tới. Hỡi những người trẻ, hãy hiểu thật rõ những nét đẹp văn hóa xung quanh để xứng đáng với trách nhiệm của dân tộc đang đặt trên vai mỗi chúng ta.

Non sông có tươi đẹp hay không, tương lai có tươi đẹp hay không – không phải do thiếu nhi quyết định. Mà do chính tuổi trẻ, do chính chúng ta đang quyết định bằng những hành động thường ngày của chúng ta.

Hãy sống, để xứng đáng được sống!

 

(Bài viết từ 27/01/2014 – tuy nhiên đến giờ mới có dịp hoàn thiện bài viết này)

Read More