TIỀN ĐỀ CHO LOẠT BÀI “Đối đầu và buông bỏ”

Thân gửi các bạn, “Đối đầu và buông bỏ” là tư duy xuyên suốt năm 2015 của cá nhân tôi, đây đang và sẽ là một trong những tư duy quan trọng có tầm ảnh hưởng nhất định đến những người mà tôi từng nói chuyện, tâm sự, cũng như giúp họ tháo gỡ những vướng mắc trong cuộc sống. Gửi các bạn thoáng chút hoa sữa mùa Thu, hy vọng bạn sẽ tìm được gì đó có ích với góc nhìn của tôi.

 

TS. Lê Thẩm Dương nói: Một người được coi là thành công thì cần có 4 yếu tố sau đây

1. Sức khỏe: Thể chất và trí não
Thằng nào cơ bắp to, mà trí não teo thì hỏng

2. Gia đình: Gia đình lớn, gia đình nhỏ
Gia đình lớn là họ hàng, cô dì chú bác gần xa; Bố mẹ / anh chị em mình
Gia đình nhỏ là gia đình của chính mình

3. Bạn bè: Bạn chính mình, bạn tri kỷ và bạn bè
Bạn chính mình: Thỉnh thoảng phải tự vả vào mặt mình, phải tự động viên mình. Tự tâm sự với mình! smile emoticon
Bạn tri kỷ
Bạn bè: tụ tập …

4. Sự nghiệp: Hoài bão và sứ mạng
Hoài bão: Làm cho mình, là mình mong muốn mình kiếm được nhiều $, có địa vị xã hội
Sứ mạng: Làm cho người, cho gia đình, cho hàng xóm, cho quê hương, cho xã hội

Thiếu đi một cái thôi, cũng đủ khiến người đó trở nên bất hạnh. Giàu quá mà cô đơn thì cũng dở. Giỏi quá nhưng teo chân teo tay thì cũng dở…

Trong tử vi, mỗi người đều có 12 cung, và cung nào cũng quan trọng cả. Một cung luôn có liên đới tới 2 cung (trong tam hợp), cung đối và cung lân cận. Nghĩa là 1 mà liên quan đến 5 thứ linh tinh lung tung. Nếu muốn làm tốt một thứ, đồng nghĩa với việc phải kéo theo 5 thứ khác ??? Mà biết bỏ đi cái nào bây giờ?

Từ cách nhìn trên, chúng ta dễ dàng thấy: Khi càng trưởng thành, thì sức ép dồn lên chúng ta càng lớn.
Nhưng nghịch lý là ở chỗ: sức ép gia tăng, nhưng nguồn lực thì vẫn chỉ có vậy. Nguồn lực là: Sức khỏe, thời gian, năng lực và các điều kiện khác (hoàn cảnh, môi trường, tiềm lực tài chính, các mối quan hệ, …)

Vẫn nhớ câu nói: “Con đường thành công thì tôi không biết, nhưng có một con đường chắc chắn đi tới thất bại – đó chính là cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người”.

Một trong những cái dở lớn của thanh niên là cầu toàn. Cái gì cũng muốn, cái gì cũng muốn làm tốt, để rồi chẳng tốt cái gì cả. Điểm chết ở chỗ không nhận thức chính xác được nguồn lực và mục tiêu của mình cần phải làm.

Vì thế, sẽ có lúc chúng ta phải ra quyết định đánh đổi. Tức là chỉ ưu tiên một số thứ là quan trọng nhất, đem lại hiệu quả cao nhất cho cuộc sống. Và hơn hết, là hướng tới 4 mục tiêu đã nêu ở trên (sức khỏe, gia đình, bạn bè, sự nghiệp).

Buông, cho chúng ta một bước lùi. Bước lùi chính là lùi ra xa một chút, thì tầm nhìn về sự vật trước mắt sẽ trở nên bao quát hơn. Chúng ta thường chịu rất nhiều áp lực, do đó nó hạn chế khả năng nhìn xa. (Vì nhìn xa thì không phản ứng nhanh được, nên muốn phản ứng nhanh với nhiều áp lực mới -chúng ta phải nhìn gần. Tức là thấy đâu làm đó, mà không nhìn bao quát ra được.) Thành ra, nhiều khi chúng ta suy nghĩ rất tủn mủn, ngắn hạn. Nhờ có buông, chúng ta có một không gian để trưởng thành trong cách nhìn nhận về sự việc mà chúng ta vừa buông bỏ. Điều này hết sức quan trọng!

Buông, cho chúng ta một không gian tái tạo lại chính năng lượng để hành động, cho chúng ta một sự chuẩn bị tốt hơn rõ rệt. Chúng ta quá mệt mỏi vì phải chống lại áp lực và sự thay đổi liên tục của xã hội. Điều này dẫn tới sự uể oải về sức khỏe và tinh thần, khiến cho hiệu suất cuộc sống tụt giảm thê thảm. Buông, cho chúng ta một không gian để tái tạo lại năng lượng. Điều này cũng quan trọng không kém.

Buông, cho chúng ta một cơ hội đánh cược với quy luật. Chính bản thân chúng ta không hoàn hảo, không đủ năng lực để nhìn nhận được tất cả mọi quy luật. Thành ra, chúng ta thường bám chấp. Chúng ta chọn “đối mặt” nhiều quá, cái gì cũng muốn làm, và áp lực cái gì cũng phải làm tốt. Điều này khiến cho nhiều khi chúng ta đi ngược lại quy luật. Buông, chính là một cách thả chiếc lá theo dòng nước. Nếu từ trước chúng ta thả chiếc lá, và gượng ép nó trôi ngược dòng… thì Buông, cho chúng ta một ván cược với quy luật. Điều này cũng quan trọng lắm.

Buông, là một khái niệm thật tuyệt vời…

Trải lòng một đêm khó ngủ
(còn tiếp … in some days later)

Hung Bui

Một người trẻ bình thường ham học hỏi. Viết lách vào những lúc cảm thấy nên chia sẻ, tặng cho những người bạn, và cho chính bản thân mình. Góc nhìn của tôi mang tính chủ quan dựa trên hiểu biết tại thời điểm viết bài