Chú vành khuyên nhỏ

“Ngoan ngoãn”, “lễ phép” tìm trong từ điển Việt Anh mãi mà không thấy. Trong văn hóa Tây phương không như chúng ta ‘gọi dạ bảo vâng’. Tất cả là “tôi” với “bạn” hết á.
Còn chúng ta mỗi khi gặp ai, phải pre-processing thông tin về họ, tuổi tác, vị thế … để tiện xưng hô cho “phải phép”. Nếu gặp ai đó hơn tuổi, không cần biết có họ hàng huyết thống gì nhưng hễ không “phải phép” là quay ngoắt đi sẽ ăn chửi thầm ngay được (phần lớn). Hic


Ở góc độ cá nhân, tôi không quá tôn sùng trường phái nào trong câu chuyện này. Nhân vị (vị thế cá nhân) chỉ có ý nghĩa với bản thân họ, nếu bạn kính trọng họ thì bạn có thể thể hiện. Nhưng nếu bạn không tôn trọng họ, thì không cần thiết! Xin lưu ý, tuổi tác chỉ là một phần rất nhỏ quyết định vị thế cá nhân của ai đó.
Nếu muốn ai đó không “thất phép” với bạn, hãy nâng cao nhân vị của bạn lên. Sống tốt hơn, tử tế hơn thì sẽ luôn có được sự tôn trọng không cần đòi hỏi.
Và đừng trở thành chú vành khuyên nhỏ, gọi dạ bảo vâng

Read More

Dọn tủ

Cái đống đĩa CD này đập vào mắt, là ký ức của mười mấy năm về trước. Cho thấy ngày đó đam mê đến mức độ nào với nghề Lập trình.
Không cần phải nhắc lại, cũng nhớ những ngày tiết kiệm từng chút một để có đủ tiền mua bộ 04 đĩa CD cài Visual Studio 2005. Rồi cảm xúc tiếc ngẩn ngơ khi một bản cài Visual Basic 6.0 bị hỏng, ngày mai lại phải mua đĩa khác…
Rèn luyện tính kiên nhẫn bằng cách đợi cái PC Pentium 3 khởi động trong vài phút. Rồi rèn luyện tính kiên nhẫn khi bấm một cái mà đợi cả chục phút máy nó mới thèm xử lý xong.
Chứ đừng nói đến Internet, hay ADSL và đừng nói đến Internet Cáp quang. Dialup 11.000đ / giờ sử dụng là một dịch vụ vô cùng xa xỉ thời đó.
Thế nhưng, những ngày 2-3 giờ sáng (với học sinh cấp 3 là hơi lạ hồi đó), ta vẫn trong đèn.
Đến bây giờ, máy chưa mất đến 5 giây là bật xong. Internet thì nhanh như chưa bao giờ được nhanh. Thì sự lười biếng cứ ngập ngừng lớn dần…
Đam mê, chính nó đã bao hàm chữ “mù quáng”. Nhưng thiếu nó, cuộc đời như thiếu muối

 

Read More