Thịt chó: Một miếng ăn – mấy miếng phải băn khoăn?

Một ngày đẹp trời năm 2007, khi cả nhà cô dì chú bác ăn cỗ thịt chó, còn tôi ngậm ngùi món bún mắm. Không phải vì thịt chó không ngon, rất ngon là khác. Nhưng vấn đề, đó là con chó mà sáng nay thôi tôi vẫn còn nghe thấy tiếng của nó. Tôi bị ám ảnh suốt cuộc đời.

Và chưa hết, một con nữa vào năm 2010, …

Tôi viết để chia sẻ quan điểm cá nhân về vấn đề này, viết để tự bản thân mình suy ngẫm, cũng là một trải nghiệm cho thế hệ đi sau. Nếu bạn đồng điệu với tôi, hãy chia sẻ bài viết này cho mọi người.

 

Trước tiên, chúng ta nên lượt qua một số loài chó ở Việt Nam

1. Tứ đại “QUỐC KHUYỂN”

Chó cỏ ở Việt Nam, hay còn gọi là “chó nội”, hay “chó ta” để phân biệt với các giống chó ngoại là các giống thuần chủng tồn tại ở Việt Nam. Hiện nay chúng ta có 04 giống thuần chủng rất có giá trị, được liệt vào hàng “TỨ ĐẠI QUỐC KHUYỂN” là: chó Bắc Hà, chó Lài, chó H’Mông cộc đuôi, và đặc biệt nhất là chó Phú Quốc.

    Cân nặng                : Chó cỏ từ 10-12kg, chó Lài có con đạt từ 15-30kg khi trưởng thành.

    Chiều cao                : Từ 45 – 65cm

    Tỷ lệ chiều dài so với chiều cao     : 1.0 / 1.2, lưng thẳng, bụng thon gọn.

Chó Bắc Hà

Chó cộc đuôi H’ Mông

Chó Lài

Chó Phú Quốc

 

 

2. Thịt chó ngon

Thịt chó không chỉ ngon, nhiều đạm, các món chế biến từ thịt chó – ai mà cưỡng lại được thì cũng hiếm thấy. Hơn nữa, nó là món ăn quen thuộc đến mức “cuộc đời mà không biết đến món dồi chó thì thật là quá lãng phí”. Có nhiều bữa tiệc, món thịt chó trở thành tâm điểm và khiến cho bữa tiệc trở nên đặc biệt. Nhất là các bữa tiệc tân gia, ăn mừng (đỗ đạt, mừng khi mua sắm đồ mới, …)

Thịt chó được tiêu thụ chủ yếu ở Miền Bắc nước ta, ngoài ra còn có Hàn Quốc và Trung Quốc, nhiều lúc chúng ta dùng thịt chó để “xua đuổi vận đen” – tức là khi một việc gì xui xẻo vừa qua đi, thì người ta “đánh chén ngay một bữa thịt chó để xua đuổi vận đen, chờ vận đỏ” ?!?!

Tôi vẫn còn nhớ 2 thằng bạn cạnh phòng, năm 2009 chạy khắp chợ tìm thịt chó về nấu nhưng không thấy. Vì hôm đó là mùng 1 Âm lịch. Người ta kiêng ăn thịt chó đầu tháng, vì cho rằng đó là điềm xui xẻo. Câu cửa miệng đôi lúc chúng ta vẫn phát ra, nghe quen thuộc như “đen như chó”, “đen như chó thui”, …

 

3. Khó nuôi

Thịt chó khó nuôi ở quy mô công nghiệp, vì chưa có bước tiến cụ thể nào trong việc nghiên cứu thành phần thực phẩm và quy mô cũng như phương pháp nuôi. Nên nếu tiểu thương mà lao vào nuôi chó “công nghiệp” thì lỗ chắc.

Chó nhà ở Việt Nam rất dễ nuôi, vì chúng chỉ được ăn đồ thừa, hoặc nhịn đói? Có nhiều khi là đồ ôi thiu L Tôi vẫn nhớ con Mickey ở nhà bị đi ngoài đến gần 1 tuần vì bị chị gái tôi cho ăn thức ăn từ ngày hôm trước. Và từ đó trở đi, ở nhà cấm tiệt việc cho chó ăn đồ thừa có dấu hiệu ôi thiu.

Chó cưng, chó nuôi cảnh thì mới được chăm cho ăn uống cẩn thận.

Thế nên đặc điểm thường thấy là lớn rất chậm, không như con gà con vịt vài tháng là xuất chuồng mà quay vòng vốn được.

Ngoài ra, việc khó nuôi chó công nghiệp vì không “lại được” với chó trộm…

 

4. Dễ bắt trộm

Nuôi công nghiệp, có khi phải mất đến 1 năm mới đến lúc xuất chuồng, điều này dễ thấy là chi phí nuôi chó lớn. Thành ra, chó nuôi không lại được chó trộm ở 2 điểm:

  • Giá cả
  • Số lượng

5,000,000 con chó được tiêu thụ ở Việt Nam mỗi năm. Nhìn vào con số đó, các bạn tự có câu trả lời cho mệnh đề tôi vừa đưa ra.

Trong số 5,000,000 con trên, có bao nhiêu % là chó nuôi để thịt, và có bao nhiêu % là chó trộm? Tôi tin ở tỷ lệ 10/90 (tức 100 con thì 10 con là chó nuôi để thịt, và 90 con là chó trộm)

 

5. Nhà ai mà chưa bị cẩu tặc ghé thăm, thì đó là chuyện lạ

Với nguồn cầu khổng lồ lên đến 5,000,000 con mỗi năm, trộm chó vô hình chung trở thành một nghề làm ăn không cần vốn đầu tư, mà lợi thu về bất chính thì quá lớn. Một đôi cẩu tặc, thường sẽ câu được 1-3 con/lần đi săn, đêm thì nhiều được 5 con (tất nhiên cũng có đêm không được con nào). Vậy là bỏ túi mỗi đứa vài triệu, một con số quá lớn cho một đêm “chăm chỉ làm ăn”.

Câu chuyện trộm chó bị dân làng rình đánh, có kẻ bị đốt xe, phải bỏ chạy, hoặc bị đánh tới chết không còn là chuyện lạ. Có kẻ còn mang theo hung khí, dọa giết bất cứ ai cản đường? Và đương nhiên là cả súng tự chế

Nhà ai mà chưa bị cẩu tặc (trộm chó) ghé thăm, thì thật là lạ. Hoặc trừ phi họ không nuôi chó ^^

6. Tối qua còn vuốt ve nó, sáng nay nó đã đen thui nằm ngửa trên bàn nhậu

Hãy thử hình dung, tối qua còn mang cơm canh thừa gọi “nó” ra ăn. Sáng nay thấy cái đầu của nó đặt trên bàn thịt, 4 cái chân đem thui nấu măng, còn thịt thì luộc hay rựa mận, lòng thì đem đi nhồi? Các bạn sẽ nghĩ gì?

Nếu là vật cưng của bạn, hôm qua nó còn chạy đuổi theo mình, huýt sáo một cái là thấy cu cậu có mặt luôn. Lúc nào cũng lon ton lon ton, chạy theo xe bạn đi chơi. Và hễ tối về, nghe tiếng xe của mình là biết đường chạy ra vẫy đuôi mừng. Ấy thế nhưng, đi làm về không thấy nó đâu nữa. Và bạn tự biết rằng đĩa thịt của nó đã ngun ngút khói tọa lạc giữa mâm cỗ mừng lên chức của một ai đó?

 

Thật không tưởng tượng được, thật chịu không nổi!!! Thật không thể chịu nổi! … nhưng vẫn chịu nổi! Vì chúng ta, những người tiêu thụ thịt chó coi việc đó là quá bình thường, chúng ta coi con chó sinh ra là để làm chó, ta sai bảo gì cũng được, kể cả việc chết như thế nào. Và từ đây, chúng ta thấy nhân quả…

7. Nhân quả

Nhân quả nói đơn giản là Nguyên nhân => Kết quả, bạn ăn thịt chó – là thú cưng của người khác, thì chó cưng của bạn cũng sẽ có lúc nằm ngon lành trong “cầy tơ 7 món” giữa mâm cơm của những con nhậu. Họ đốt tới 5,000,000 con chó, và 3 tỷ lít bia mỗi năm cơ mà.

Lại nói thêm nữa về nhân quả, thịt chó rất nhiều đạm và nó là nguyên nhân gây ra “very good” (Gout) cho rất nhiều ông nhà giàu (Bệnh nhà giàu)… Nhân quả chính nơi đây!

Chúng ta đưa món thịt chó thành món khoái khẩu, món quen thuộc, hay “thật lãng phí nếu cuộc đời không biết đến món thịt chó …” thì chúng ta còn tiếp tay cho cẩu tặc, còn tiếp tay cho nạn trộm chó, và cho 5,000,000 nỗi đau không nguôi mỗi năm trên đất này.

Ai một lần mất trộm chó, mà không thấy đau khổ vì mất đi thú cưng, ai mà khỏi tức giận?

Con người chúng ta nhiều khi giận, mà không biết phải giận ai? Giận bọn trộm chó? Giận đội ngũ an ninh không “bảo vệ an ninh” cho dân? Nhưng sao không tự thấy xấu hổ cho chính bản thân mình, vô hình tiếp tay cho chính nỗi đau của mình.

— Hung Bui – Tản mạn Ngày 20/08/2014 —

Hung Bui

Một người trẻ bình thường ham học hỏi. Viết lách vào những lúc cảm thấy nên chia sẻ, tặng cho những người bạn, và cho chính bản thân mình. Góc nhìn của tôi mang tính chủ quan dựa trên hiểu biết tại thời điểm viết bài